BÔNG HỒNG CÀI TRONG CÁNH CỬA THÉP
Câu chuyện về sự mưu trí, dũng cảm của một người con gái Nam Bộ, hóa thân xuất sắc thành một nữ nhân viên mật vụ của chính quyền Sài Gòn để thu thập hàng loạt tài liệu quân sự tối mật, góp công lớn vào ngày đại thắng.
Những năm 1970, cuộc chiến tình báo giữa ta và địch diễn ra vô cùng cam go. Để có được những thông tin chiến lược về các đợt càn quét, sơ đồ bố phòng quân sự và danh sách gián điệp của địch, mạng lưới tình báo cách mạng cần một "mắt xích" có thể thâm nhập sâu vào các cơ quan đầu não của đối phương. Nhiệm vụ đặc biệt và vô cùng nguy hiểm này được giao cho Huỳnh Thị Ngọc — một cô gái có vẻ ngoài thanh lịch, sắc sảo và học thức cao.
Nhờ sự chuẩn bị công phu của tổ chức và tài ứng biến thông minh, bà Năm Ngọc đã thi đỗ và được tuyển dụng làm nhân viên lưu trữ tại Tổng nha Cảnh sát quốc gia của chính quyền Sài Gòn. Đây là "hang ổ" của bộ máy đàn áp, nơi tập trung những tên cáo già sừng sỏi nhất về phản gián. Một sơ hở nhỏ, một ánh mắt thiếu tự nhiên cũng có thể dẫn đến nhà tù và cái chết.
Hằng ngày, trong bộ áo dài thướt tha, bà Năm Ngọc làm việc với hàng ngàn hồ sơ mật. Bằng trí nhớ tuyệt vời và sự khéo léo, bà đã tranh thủ những giờ nghỉ trưa ngắn ngủi, hoặc lúc văn phòng vắng người để dùng máy ảnh siêu nhỏ chụp lại các tài liệu quan trọng. Tài liệu sau đó được bà giấu vào những nơi không ai ngờ tới: trong gấu áo dài, dưới đế đôi guốc mộc, hoặc cuộn tròn trong lõi những cuộn len đan dở để tuồn ra ngoài cho giao liên qua các buổi đi chợ, đi chùa.
Một buổi chiều năm 1972, khi bà đang bí mật sao chép một bản danh sách các cơ sở cách mạng của ta bị địch tình nghi thì tiếng bước chân dồn dập hướng về phía phòng lưu trữ. Tên Đại úy mật thám khét tiếng sừng sỏi đẩy cửa bước vào.
Không khí lúc đó căng thẳng đến ngạt thở. Bản tài liệu mật vẫn nằm trên bàn, chiếc máy ảnh mini chưa kịp giấu kỹ.
Bằng bản lĩnh thép của người chiến sĩ tình báo, bà Năm Ngọc không hề hoảng loạn hay run rẩy. Bà nhanh tay gạt bản tài liệu xuống dưới xấp hồ sơ dân sự, rồi chủ động ngước lên, nở một nụ cười rạng rỡ, tự nhiên đón tiếp: "Ủa, Đại úy tìm hồ sơ của vụ nào mà đi muộn thế này? Để em tìm giúp cho nhanh, chứ sắp đến giờ tan sở rồi".
Vẻ mặt bình thản, ánh mắt tự nhiên và sự chủ động của bà đã làm tiêu tan sự nghi ngờ của tên mật thám. Hắn cười xòa, buông lời trêu ghẹo vài câu rồi cầm tập hồ sơ khác bỏ đi. Ngay khi cánh cửa khép lại, tấm lưng áo dài của bà Năm Ngọc đã đẫm mồ hôi hột. Bà nhanh chóng hoàn thành việc sao chép và chuyển ngay tài liệu ra căn cứ. Nhờ thông tin kịp thời của bà, đêm đó, toàn bộ cơ sở cách mạng trong danh sách đen của địch đã kịp thời di tản an toàn, bẻ gãy hoàn toàn mưu đồ vây ráp của chúng.
Trong suốt những năm tháng thanh xuân sống trong lòng địch, bà Năm Ngọc đã cung cấp hàng trăm báo cáo chiến lược, góp phần giúp Bộ Tổng tham mưu của ta nắm bắt được các ý đồ hành quân của địch, bảo vệ xương máu cho hàng ngàn đồng chí, đồng bào.
Vĩ thanh
Ngày 30 tháng 4 năm 1975, khi đại quân ta tiến vào giải phóng Sài Gòn, bà Năm Ngọc lặng lẽ bước ra khỏi tòa nhà Tổng nha Cảnh sát. Bà hòa vào dòng người rực rỡ cờ hoa, giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má. Cuối cùng, bà đã có thể cởi bỏ lớp mặt nạ hóa trang bấy lâu để trở về là chính mình — một người con gái yêu nước trung kiên.
Với những cống hiến thầm lặng nhưng vô cùng vĩ đại, bà Huỳnh Thị Ngọc đã được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Câu chuyện của bà là một minh chứng sống động cho thấy: Trên mặt trận không tiếng súng, lòng yêu nước, sự mưu trí và bản lĩnh của những "bông hồng tình báo" cũng sắc bén và kiên cường không kém bất kỳ một vũ khí tối tân nào trên chiến trường.


