bông hồng thép
Trong những trang sử vàng của thế hệ thanh niên xung phong và những người lính cầm súng bảo vệ biên cương Tổ quốc, hình ảnh những người phụ nữ ra trận luôn để lại những xúc cảm sâu sắc. Bà Vũ Thị Sính (sinh năm 1958) là một bông hồng thép như thế. Nhập ngũ năm 1978 ở tuổi hai mươi – lứa tuổi đẹp nhất của người con gái, cô gái trẻ Vũ Thị Sính đã gác lại những ước mơ riêng tư để lên đường theo tiếng gọi của quê hương, giữa bối cảnh tình hình biên giới phía Bắc đang vô cùng căng thẳng.
Suốt 4 năm trong quân ngũ (1978 – 1982), bà được phân công vào lực lượng hậu cần kiêm cứu thương của một đơn vị chiến đấu đóng quân tại địa đầu móng cái, tỉnh Quảng Ninh. Đó là khoảng thời gian thử thách lòng quả cảm của cô gái trẻ, khi hằng ngày phải đối mặt với tiếng gầm rú của đạn pháo và những đêm dài thức trắng chăm sóc thương binh. Câu chuyện đáng nhớ nhất và cũng là ký ức khắc sâu vào tâm khảm bà Sính diễn ra vào những ngày tháng 2 năm 1979 khốc liệt.
Khi tiếng súng nổ vang trời dọc toàn tuyến biên giới, đơn vị của bà nằm ngay trong tầm nã pháo điên cuồng của đối phương. Trạm phẫu thuật tiền phương – nơi bà Sính và các đồng đội đang cứu chữa cho thương binh – liên tục bị rung chuyển bởi những trận bão lửa. Giữa làn khói đạn mù mịt, một quả pháo bất ngờ nổ ngay gần cửa hầm làm sập một phần đất đá, chặn lối ra vào và khiến nhiều y bác sĩ bị choáng váng. Trong tình thế nguy cấp, bản thân cũng bị đất đá hất văng và trầy xước khắp người, bà Sính đã gạt bỏ nỗi sợ hãi, nén đau đớn để gượng dậy đầu tiên.
Không một chút chần chừ, bà dùng hai bàn tay rướm máu của mình phối hợp cùng đồng đội ra sức bới đất, dọn dẹp đống đổ nát để khơi thông lối cửa hầm nhằm lấy dưỡng khí cho thương binh. Ngay sau đó, bất chấp hiểm nguy khi pháo địch vẫn đang câu vào liên tiếp, cô chiến sĩ y tá Vũ Thị Sính đã một mình dìu và cõng lần lượt 3 chiến sĩ bị thương nặng từ căn hầm có nguy cơ sập hoàn toàn chuyển sang hầm trú ẩn kiên cố hơn.
Cả đêm hôm đó, bà không chợp mắt, vừa tự tay băng bó, vừa thì thầm động viên tinh thần để các chiến sĩ vượt qua cơn đau đớn giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết. Bàn tay nhỏ bé của cô gái tuổi đôi mươi lúc ấy đã trở thành điểm tựa hồi sinh cho biết bao người lính trở về từ làn đạn.
Năm 1982, khi biên giới đã qua cơn giông bão và tình hình dần ổn định, bà Vũ Thị Sính xuất ngũ trở về cuộc sống đời thường. Rời xa màu áo lính khói lửa, bà trở lại làm người phụ nữ dịu dàng, đảm đang của gia đình, mang theo những ký ức không thể nào quên về một thời tuổi trẻ kiên cường. Đối với bà, những năm tháng gian khổ từ 1978 đến 1982 không chỉ là niềm tự hào của một thời thanh xuân cống hiến trọn vẹn cho Tổ quốc, mà còn là lời nhắc nhở thế hệ con cháu về giá trị của cuộc sống bình yên hôm nay.



