Khác

BÔNG HUỆ TRẮNG GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN

Có những con người ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng câu chuyện về họ lại sống lâu hơn cả một đời người. Phạm Thị Ngọc Huệ là một người như thế.

Ninh Bình16/09/2026Xã Ea Knốp (Xã Ea Knốp)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
BÔNG HUỆ TRẮNG GIỮA ĐẠI NGÀN TRƯỜNG SƠN

Chị sinh năm 1946, quê ở Ninh Bình, trong một gia đình có truyền thống yêu nước. Từ nhỏ, Ngọc Huệ đã nổi tiếng thông minh, học giỏi, yêu văn chương, hát hay và có nhiều năng khiếu. Chị từng trúng tuyển vào Đại học Tổng hợp Hà Nội, khoa Văn – cánh cửa mở ra một tương lai bình yên với giảng đường, sách vở và những ước mơ tuổi trẻ.

Nhưng chiến tranh đã gọi tên thế hệ của chị.

Ngọc Huệ không chọn ở lại phía sau.

Chị tình nguyện lên đường vào chiến trường, tham gia Đại đội Thanh niên xung phong Ninh Bình thuộc Binh trạm 36, làm nhiệm vụ trên tuyến đường chiến lược 20 Quyết Thắng – một trong những tuyến đường trọng yếu của Trường Sơn.

Giữa núi rừng Trường Sơn khắc nghiệt, cô gái trẻ từng quen với sách vở phải đối mặt với bom đạn, bệnh tật, những cung đường hiểm trở và cái chết luôn rình rập.

Nhưng Ngọc Huệ vẫn giữ được sự trong trẻo của một cô gái tuổi đôi mươi.

Chị hát.

Chị đọc sách.

Chị chơi cờ.

Và chị viết.

Sau thời gian làm nhiệm vụ tại Binh trạm 36, năng khiếu viết lách của Ngọc Huệ được các cán bộ làm công tác tuyên huấn và những người làm báo Trường Sơn phát hiện. Chị được điều về công tác tại Báo Trường Sơn thuộc Ban Tuyên huấn Đoàn 559.

Từ đây, cô gái mở đường trở thành một nữ phóng viên chiến trường.

Không có phòng làm việc yên tĩnh.

Không có bàn viết đủ đầy.

Không có những chuyến đi tác nghiệp bình thường.

Nơi chị đến là những trọng điểm giao thông thường xuyên bị máy bay địch đánh phá. Nơi chị viết là những cung đường mà mỗi bước chân đều có thể gặp bom mìn.

Chị tìm đến những người lính đang chiến đấu, những thanh niên xung phong ngày đêm bám đường, những người thợ sửa chữa xe máy giữa rừng sâu để ghi lại câu chuyện của họ.

Một bài viết đối với Ngọc Huệ không đơn thuần là một bài báo.

Đó là cách chị lưu giữ những con người đang sống và chiến đấu giữa chiến trường.

Đó cũng là cách một cô gái trẻ gửi tiếng nói của Trường Sơn về hậu phương.

Đồng đội kể rằng Ngọc Huệ thông minh, nhanh nhẹn, hát hay và chơi cờ rất giỏi. Chị còn biết tiếng Trung và từng có thời gian làm việc với các chuyên gia Trung Quốc. Những phẩm chất ấy khiến chị trở thành một cán bộ trẻ được đồng đội quý mến.

Nhưng đằng sau vẻ mạnh mẽ ấy vẫn là một cô gái luôn nhớ nhà.

Nhớ mẹ.

Nhớ quê hương Ninh Bình.

Nhớ những người thân đang chờ ngày chị trở về.

Giữa Trường Sơn, chị từng tự nhủ bằng những câu hát:

“Mẹ ơi!... lúc con về là ngày vui chiến thắng…”

Đó là niềm tin của một cô gái trẻ vào ngày đất nước hòa bình.

Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, Ngọc Huệ hiểu rằng người bước vào chiến trường không phải ai cũng có thể trở về.

Chị đã chuẩn bị cho mình cả hai khả năng.

Trở về trong ngày chiến thắng.

Hoặc ở lại với núi rừng.

Và nếu không trở về, chị xem đó là món nợ đã trả cho non sông.

Buổi sáng định mệnh ở Ka Tốc

Ngày 20 tháng 12 năm 1968.

Tại khu vực Ka Tốc, dưới chân Pu Khao, thuộc tỉnh Khăm Muộn, Lào, Ngọc Huệ cùng đồng đội đang trên đường làm nhiệm vụ.

Đó là một vùng rừng núi hiểm trở trên tuyến Tây Trường Sơn.

Bom đạn đã biến nơi đây thành một vùng đất chết.

Những quả bom có thể trút xuống bất cứ lúc nào.

Những quả mìn nằm lại trong đất sau các trận đánh có thể cướp đi mạng sống bất cứ lúc nào.

Khoảng 6 giờ sáng hôm ấy, trên đường đi công tác, Ngọc Huệ đã giẫm phải một quả mìn.

Một tiếng nổ xé toạc sự yên tĩnh của núi rừng.

Cô phóng viên trẻ Phạm Thị Ngọc Huệ đã hy sinh khi vừa tròn 22 tuổi.

Hai mươi hai tuổi.

Tuổi của những ước mơ còn dang dở.

Tuổi mà đáng lẽ một cô gái có thể đang ngồi trên giảng đường đại học, viết những trang văn đầu tiên về cuộc đời.

Nhưng Ngọc Huệ đã chọn Trường Sơn.

Và Trường Sơn đã trở thành phần cuối của tuổi thanh xuân của chị.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn