Bóng Ma Rừng Sác
Câu chuyện kể về anh Thành, một chiến sĩ đặc công nước thuộc Trung đoàn 10 Rừng Sác. Giữa vùng sông nước dày đặc mạng lưới tàu tuần tra và cá sấu, anh đã một mình ngâm mình dưới nước suốt hai ngày đêm, dùng khối bộc phá áp sát và đánh nổ kho xăng lớn của địch tại cảng Nhà Bè.
Vùng Rừng Sác (Gia Định) những năm 1970 được ví như "vùng đất chết". Địch liên tục rải chất độc hóa học làm rụng lá các cánh rừng đước, thả cá sấu ngoại lai xuống sông và lập hệ thống đèn pha, ra-đa dày đặc dọc các tuyến đường thủy để bảo vệ huyết mạch hậu cần dẫn vào Sài Gòn. Nhưng đối với các chiến sĩ đặc công nước, đây chính là chiến trường để họ lập nên những chiến công hiển hách.
Anh Thành, một người con của vùng sông nước miền Tây, nổi tiếng là người "mình đồng da sắt". Anh có thể ngâm mình dưới dòng nước xiết hàng giờ liền, chỉ thở qua một cọng cỏ lác mỏng manh. Nhiệm vụ lần này của Thành và tổ đặc công là áp sát và đánh sập tổng kho xăng dầu Nhà Bè — nơi cung cấp nhiên liệu cho toàn bộ bộ máy chiến tranh của địch tại miền Nam.
Đêm đầu tiên, Thành cùng một đồng đội bí mật trườn xuống dòng sông lòng dốc. Trên người họ chỉ độc một chiếc quần đùi, toàn thân bôi kín bùn đen hỗn hợp với dầu rái để chống muỗi, giữ nhiệt và ngụy trang. Mỗi người kéo theo một khối bộc phá áp sườn nặng hàng chục cân.
Khi chỉ còn cách hàng rào kẽm gai của kho xăng vài trăm mét, một chiếc tàu tuần tra của địch bất ngờ lao tới, quét đèn pha sáng rực mặt sông. Đồng đội của Thành vô tình bị luồng xích tàu cuốn trúng và hy sinh thầm lặng trong lòng nước để tránh làm lộ trận địa. Nuốt nước mắt vào trong, Thành lặn sâu xuống đáy bùn, ôm chặt khối thuốc nổ, kiên nhẫn chờ đợi. Anh đã phải ngâm mình, chịu đựng cái lạnh thấu xương và những đàn cá rỉa suốt hai ngày một đêm dưới đáy sông để tìm thời cơ thích hợp.
Đến đêm thứ hai, bầu trời mịt mù sương muội là lúc địch chủ quan nhất. Thành ngoi lên, áp sát vào chân cọc bê tông của bến cảng. Phía trên đầu anh, những bồn xăng khổng lồ cao sừng sững như những tòa nhà.
Bằng những động tác thuần thục và nhẹ nhàng như một bóng ma, Thành leo lên hệ thống đường ống dẫn dầu, cài đặt khối thuốc nổ định giờ vào vị trí hiểm yếu nhất — nơi giao nhau của các van áp suất chính. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng kíp nổ, anh nhẹ nhàng thả mình xuống nước, nương theo dòng thủy triều đang rút để bơi ngược ra xa.
Đúng 2 giờ sáng, một tiếng nổ xé toạc không gian bùng lên.
Bùm! Ầm! Ầm!
Một quầng lửa khổng lồ cao hàng trăm mét dựng đứng giữa trời đêm Nhà Bè. Kho xăng bốc cháy dữ dội, lửa loang ra mặt nước biến cả một khúc sông thành biển lửa. Sức nổ từ trận đánh của Thành đã thiêu rụi hàng triệu lít xăng dầu, làm tê liệt hoạt động hành quân của địch suốt nhiều tuần sau đó.
Khi Thành bơi được về tới căn cứ Rừng Sác, toàn thân anh đã sưng tấy, da dẻ bong tróc vì ngấm nước mặn và dầu bám. Các đồng đội ôm chầm lấy anh khóc nghẹn ngào.
Trận đánh kho xăng Nhà Bè năm ấy đã trở thành một mốc son chói lọi trong lịch sử nghệ thuật quân sự Việt Nam. Những "bóng ma Rừng Sác" như anh Thành, bằng ý chí phi thường và sự hy sinh vô bờ bến, đã minh chứng cho thế giới thấy rằng: không một khí tài hay công nghệ hiện đại nào có thể ngăn bẻ gãy được lòng yêu nước của những con người thời hoa lửa.



