BÓNG MẸ BÊN HIÊN
Bóng Mẹ Bên Hiên Lặng Chiến tranh đã lấy bao nhiêu sinh mạng để lại những khoảng trống không gì bù đắp được. Nỗi đau ấy như ngàn cao dao cứa vào tim vừa tinh thần và thể chất bám mãi không buông trong ký ức người ở lại.Và đau đớn nhất chính là nỗi đau của người mẹ mất con trong chiến tranh những người phụ nữ mà đã gửi cả trái tim mình cho đất nước Mẹ Duyên mẹ Việt Nam anh hùng người mẹ đã mất đi 3 đứa con của mình chiều nào cũng vậy mọi người trong xóm ai mà đi qua ngôi nhà đơn sơ nằm cuối ngõ cũng thấy bóng người phụ nữ với mái tóc bạc trắng thấp,nhỏ bé,người hơi khom khom ngồi ngay trước hiên nhà nhìn về xa xăm với đôi mặt đợm buồn 3 đứa con của mẹ đã hy sinh cho Tổ quốc.Người con trai cả là anh Khải đã nằm xuống ở Thành Cổ Quảng Trị,người con thứ 2 là chị Liên một nữ thanh niên xung phong và cuối cùng là anh Nghị người chiến sĩ mở đường cho đồng đội. Cả ba người đều không trở về chỉ để lại cho mẹ vài lá thư nhạt màu và những món đồ nhỏ của 3 anh em mà mẹ vẫn giữ. Mỗi chiều mẹ lai ra hiên trải từng món đồ một ra ngắm nghía từng chút nào chiếc khăn của con cả chiếc lược gỗ của chị Liên và cái bút của anh Nghị. Mỗi lần chạm vào chúng như đang chạm vào các con. Mọi người trong xóm thường ghé qua bảo mẹ vào nhà ngồi nhưng mẹ chỉ cười hiền hậu nói “Để mẹ ngồi đây một lát… các con mẹ quen nhìn bóng mẹ bên hiên lắm.” Dẫu nỗi nhớ lúc nào cũng âm ỉ, mẹ chưa bao giờ than trách. Mẹ nói: “Đất nước này được bình yên… là nhờ những bước chân các con đi.” Đêm xuống, hiên nhà lại chỉ còn bóng mẹ – nhỏ bé nhưng kiên cường. Người ta gọi đó là “bóng mẹ bên hiên lặng”, như một lời nhắc nhở về sự hy sinh không lời, như ngọn nến âm thầm cháy mãi trong lòng những người mẹ Việt Nam anh hùng.



