Mẹ Việt Nam Anh hùng

Bóng mẹ dưới tán dừa

Câu chuyện kể về một người mẹ miền Nam trong thời kháng chiến, âm thầm nuôi giấu cán bộ, tiễn con ra trận và chịu đựng những mất mát to lớn nhưng vẫn một lòng kiên trung với cách mạng.

Thái Nguyên09/04/2026Lê Thị Duyên (TRƯỜNG THCS Hồng Tiến)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ, vùng quê Bến Tre chìm trong khói lửa. Ở một xóm nhỏ ven sông, có một người mẹ mà ai cũng kính trọng – má Ba.

Má có ba người con trai. Khi đất nước gọi tên, cả ba đều lần lượt lên đường tham gia kháng chiến. Ngày tiễn con, má không khóc, chỉ lặng lẽ gói cho mỗi người một nắm cơm, dặn:
“Đi đánh giặc thì phải giữ mình, nhưng nếu Tổ quốc cần, đừng tiếc thân nghe con.”

Ở nhà, má Ba trở thành chỗ dựa cho cán bộ cách mạng. Dưới tán dừa sau vườn, má đào một hầm bí mật để nuôi giấu bộ đội. Nhiều đêm, bom đạn dội xuống, má vẫn lặng lẽ nấu cơm, tiếp tế cho các anh.

Một lần, giặc càn vào làng. Chúng nghi ngờ nhà má có giấu cán bộ nên tra khảo rất dã man. Dù bị đánh đập, má vẫn kiên quyết không khai nửa lời. Nhờ đó, các chiến sĩ trong hầm an toàn.

Rồi tin dữ lần lượt ập đến. Người con trai cả hi sinh trong một trận đánh lớn. Ít lâu sau, người con thứ hai cũng ngã xuống nơi chiến trường. Khi nhận giấy báo tử, má chỉ lặng lẽ thắp hương, đôi mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.

Đến khi người con út ra đi, má vẫn tiễn con như những lần trước. Nhưng lần này, má đứng rất lâu trước ngõ, nhìn theo bóng con khuất dần, như linh cảm một điều gì đó.

Quả thật, người con út cũng không trở về.

Ba người con, ba nấm mộ. Nỗi đau tưởng như không gì có thể chịu đựng nổi. Nhưng má Ba vẫn sống, vẫn tiếp tục nuôi giấu cán bộ, vẫn âm thầm góp sức cho cách mạng.

Ngày đất nước thống nhất, những người chiến sĩ trở về tìm má. Họ quỳ xuống trước mẹ, nghẹn ngào gọi:
“Má ơi, tụi con về rồi đây!”

Má Ba run run đặt tay lên đầu từng người, giọng nghẹn lại:
“Vậy là… má vẫn còn con…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn