Bài viết

Bóng mẹ giữa đất trời Tam Kỳ (5)

Đà Nẵng18/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ
HUYỀN THOẠI TỪ MẢNH ĐẤT NÚI THÀNH ĐẾN TƯỢNG ĐÀI CẤP QUỐC GIA

Có những con người mà cuộc đời họ đã vượt thoát ra khỏi giới hạn của một số phận cá nhân, trở thành một chương sử bất tử được viết bằng máu, nước mắt và một sự nhẫn nại phi thường. Nếu mảnh đất Quảng Nam "trung dũng kiên cường" được định vị trên bản đồ bằng những chiến công vang dội, thì trong chiều sâu tâm thức của hàng triệu người con Việt Nam, tọa độ thiêng liêng nhất chính là Mẹ Việt Nam Anh hùng Nguyễn Thị Thứ — người mẹ đã đi qua hai cuộc kháng chiến, hiến dâng mười một người con và cháu ruột cho độc lập dân tộc.

Mẹ không chỉ là một nhân chứng; Mẹ chính là hiện thân bằng xương bằng thịt của Đất Nước.

Tiếng Vọng Từ Lòng Đất Mẹ: Những Căn Hầm Và Mật Độ Của Sự Hy Sinh

Lịch sử kháng chiến ở vùng đất Điện Bàn, Quảng Nam không chỉ được đo bằng cây số, bằng những trận đánh, mà được đo bằng mật độ của những căn hầm bí mật và nhịp đập trái tim của Mẹ Thứ.

Năm 1946, khi tiếng súng toàn quốc kháng chiến bùng nổ, cũng là lúc người con cả của Mẹ lên đường. Để rồi suốt ba mươi năm sau đó, ngôi nhà tranh của Mẹ ở xóm ràu, thôn Thanh Quýt trở thành một "vành đai đỏ" giữa lòng địch. Dưới nền nhà, dưới lũy tre, ngoài vườn cây... đâu đâu cũng có hầm bí mật do chính tay Mẹ và người con gái đầu - trưởng nữ Lê Thị Trị - đào xới.

Khác với những chiến sĩ trực tiếp cầm súng nơi tiền tuyến, mặt trận của Mẹ là sự im lặng.

  • Đó là sự im lặng đầy bản lĩnh khi nuôi giấu hàng trăm cán bộ, bộ đội, du kích ngay dưới chân kẻ thù.
  • Đó là sự im lặng kìm nén tiếng thở dài khi mỗi đêm, Mẹ ngóng ra ngõ, lắng nghe tiếng súng nổ xa xa và thầm cầu nguyện cho những đứa con dưới hầm, những đứa con trên chiến trường được bình an.

Mỗi căn hầm của Mẹ Thứ không chỉ là nơi ẩn náu của các chiến sĩ cách mạng, mà là nơi nuôi dưỡng ngọn lửa kháng chiến cháy âm ỉ nhưng chưa bao giờ tắt. Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, lòng yêu nước của Mẹ không được định nghĩa bằng khẩu hiệu, nó được hiện thực hóa bằng những rổ khoai, bát nước chè xanh, và bằng cả tính mạng mà Mẹ sẵn sàng đánh đổi để bảo vệ cán bộ đến hơi thở cuối cùng.

Khúc Tráng Ca Của Mười Một Lần Tiễn Đưa, Mười Một Lần Đau Đớn.

Có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau của người mẹ tiễn con đi mà không hẹn ngày trở lại? Nhưng với Mẹ Thứ, nỗi đau ấy nhân lên gấp bội, chồng chất lên nhau như những lát cắt chí tử vào khúc ruột của mình.

Mười một người con thân yêu — chín người con trai, một người con rể và một người cháu ngoại — lần lượt ra đi theo tiếng gọi của non sông, và cả mười một lần Mẹ nhận về những tấm giấy báo tử. Người con đầu ngã xuống năm 1948, người con cuối cùng hy sinh ngay trong những giờ phút cận kề của ngày đại thắng — ngày 30/4/1975. Khúc tráng ca bi tráng ấy đã được nhạc sĩ Doãn Nho gói trọn trong những nốt nhạc thắt lòng của ca khúc "Người mẹ Quảng Nam - Người mẹ Việt Nam":

"Chín bát hương, chín bát hương,

Chín khúc ruột tái tê,

Chín con ra đi không một đứa trở về,

Giọt lệ chảy dài như dòng sông quê mẹ,

Nỗi đau chất chồng cao tựa Trường Sơn."

Nước mắt của Mẹ Thứ không chảy ngược vào trong, mà nó đã hóa thân vào dòng sông Thu Bồn cuộn đỏ phù sa, vào từng tấc đất tự do của mảnh đất quê hương. Những người con của Mẹ đã tan vào hình sông dáng núi, để lại cho Mẹ một danh hiệu cao quý nhưng cũng thấm đẫm bi tráng: Mẹ Việt Nam Anh hùng. Mẹ gánh trên đôi vai gầy guộc cả lịch sử của một dân tộc kiên cường.

Từ Ngôi Nhà Tranh Thanh Quýt Đến Tượng Đài Bất Tử Trên Đỉnh Cấm

Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, bóng dáng tiều tụy, nhỏ nhắn của Mẹ Thứ không còn ngồi bên bậc cửa ngóng con, nhưng hình ảnh của Mẹ đã được tạc vào vĩnh cửu. Tại đỉnh núi Cấm (phường Quảng Phú, thành phố Đà Nẵng , quần thể Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng lấy nguyên mẫu từ Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã sừng sững mọc lên giữa trời xanh.

Tượng đài ấy không được làm từ những chất liệu mềm yếu. Nó được tạc bằng khối đá sa thạch khổng lồ, mang hình ảnh Mẹ dang rộng cánh tay ôm trọn những đứa con vào lòng. Nhìn từ xa, ngọn núi nhân tạo và bức tượng hòa làm một, như thể Mẹ chính là đất, là núi, là cội nguồn sinh dưỡng của cả một thế hệ anh hùng. Hồ nước mênh mông trước tượng đài như biểu tượng cho giọt nước mắt của Mẹ — những giọt nước mắt không phải vì bi lụy, mà là dòng sữa mát lành tưới tắm cho tương lai của đất nước.

Công trình ấy không chỉ tôn vinh riêng Mẹ Thứ, mà là sự tri ân sâu sắc nhất dành cho gần 50.000 bà mẹ Việt Nam anh hùng trên khắp dải đất hình chữ S. Đó là biểu tượng của "bóng mát Đất Nước" — nơi mà bất kỳ người con Việt Nam nào khi soi mình vào đó, cũng thấy trách nhiệm của bản thân đối với nền hòa bình hôm nay.

Thông Điệp Gửi Thế Hệ Mai Sau: Điểm Tựa Để Cất Cánh

Hôm nay, thế hệ trẻ chúng tôi sinh ra khi đất nước đã im tiếng súng, màu xanh của ruộng đồng đã che mờ những vết xẻ dọc ngang của bom đạn năm xưa. Nhưng lịch sử không bao giờ là quá khứ đóng băng. Đối diện với tầm vóc vĩ đại của Mẹ Nguyễn Thị Thứ, chúng tôi hiểu rằng: Hòa bình chưa bao giờ là điều miễn phí.

Mẹ Nguyễn Thị Thứ đã thanh thản ra đi để về bên giấc ngủ cùng những đứa con thân yêu của mình, nhưng nụ cười bao dung của Mẹ và hình tượng người mẹ đào hầm trong lòng đất địch đã trở thành một biểu tượng bất tử. Cho đến hôm nay, “Những câu chuyện thời hoa lửa” về người mẹ huyền thoại vẫn luôn là hồi chuông ngân vang trong tâm thức, nhắc nhở thế hệ đoàn viên, thanh niên Đà Nẵng về cái giá của độc lập, tự do.

Mỗi trang sử viết về Mẹ Thứ là một bài học lập thân, lập nghiệp sâu sắc nhất cho đoàn viên, thanh niên hôm nay. Nếu ngày xưa, những người con của Mẹ hiến dâng thanh xuân để "giữ đất", thì ngày nay thanh thiếu niên phải dùng trí tuệ, khát vọng và bản lĩnh để "xây đời".

Đối với tuổi trẻ xứ Đà Thành hôm nay, có lẽ cuộc đời của Mẹ chính là một "Trạm ký ức" thiêng liêng nhất. Đứng trước tượng đài của Mẹ tại Quảng Nam, giữa tiếng gió ngàn của núi Cấm, mỗi chúng tôi tự nhắc nhở bản thân: Phải sống sao cho xứng đáng với sự im lặng của những căn hầm bí mật, xứng đáng với nỗi đau mười một lần tiễn đưa của Mẹ. Hãy biến lòng biết ơn thành hành động, biến niềm tự hào dân tộc thành động lực để đưa Việt Nam cất cánh trên trường quốc tế. Bởi vì dưới chân chúng tôi là xương máu của các anh hùng, và trên đầu chúng tôi là ánh mắt dõi theo đầy bao dung, kỳ vọng của Mẹ!

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Bóng mẹ giữa đất trời Tam Kỳ (5) | Câu chuyện thời hoa lửa