Bài viết

Bóng núi Chư Tan và người lính gùi thương binh

Ông Tăng từng tham gia mặt trận Tây Nguyên. Ông kể rằng bóng núi Chư Tan là nơi gắn với ký ức không bao giờ quên. Trận đánh năm 1973, đơn vị ông bị phục kích. Khói đạn dày đến mức không nhìn rõ mặt người. Giữa lúc hỗn loạn, ông nghe tiếng gọi yếu ớt của một chiến sĩ trẻ tên Lợi. Lợi bị thương nặng, không đi được. Ông Tăng cõng Lợi lên lưng, vượt qua bãi đất lở, qua hai khe suối. Đêm ấy trời mưa lớn, đường trơn như dốc mỡ. Mỗi bước đi, ông Tăng đều cảm giác mình có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Quảng Trị02/12/2025Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Tăng từng tham gia mặt trận Tây Nguyên. Ông kể rằng bóng núi Chư Tan là nơi gắn với ký ức không bao giờ quên. Trận đánh năm 1973, đơn vị ông bị phục kích. Khói đạn dày đến mức không nhìn rõ mặt người. Giữa lúc hỗn loạn, ông nghe tiếng gọi yếu ớt của một chiến sĩ trẻ tên Lợi.

Lợi bị thương nặng, không đi được. Ông Tăng cõng Lợi lên lưng, vượt qua bãi đất lở, qua hai khe suối. Đêm ấy trời mưa lớn, đường trơn như dốc mỡ. Mỗi bước đi, ông Tăng đều cảm giác mình có thể ngã xuống bất cứ lúc nào. Nhưng Lợi thì run run nói: “Anh bỏ em xuống đi… nặng lắm.” Ông chỉ im lặng, cõng tiếp.

Khi đến được trạm y tế, Lợi không qua khỏi. Nhưng trước khi nhắm mắt, cậu nói: “Em biết ơn anh… vì em không phải nằm lại giữa rừng.”

Ông Tăng kể rằng từ ngày ấy, ông không còn sợ bóng tối. Vì trong bóng tối đã có một lần ông trao cho người khác hy vọng cuối cùng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn