Bóng Núi Tam Điệp Năm Ấy
Ông Phúc, cựu chiến binh quê ở xã Khánh Thiện, mỗi lần nhắc đến Tam Điệp, ánh mắt ông lại ánh lên những ký ức vừa hào hùng, vừa lặng lẽ.
“Tam Điệp ngày ấy là vùng núi hiểm trở,” ông kể, “vừa là lá chắn, vừa là nơi chúng tôi bám trụ để giữ đường liên lạc.”
Ông cùng đơn vị đóng quân trong những khu rừng rậm dưới chân núi. Ban ngày, họ ẩn mình giữa tán cây, quan sát động tĩnh. Ban đêm, họ men theo những con đường mòn quanh co, vận chuyển lương thực và vũ khí qua các dãy núi.
Có một lần, đơn vị của ông nhận nhiệm vụ bảo vệ một đoàn dân công đang vận chuyển hàng qua đèo. Đường núi trơn trượt sau cơn mưa, sương mù dày đặc khiến tầm nhìn gần như bằng không.
Khi đoàn vừa đi đến lưng chừng đèo, tiếng súng bất ngờ vang lên từ phía sườn núi. Địch phục kích. Ông Phúc cùng đồng đội lập tức tản ra, vừa chiến đấu vừa che chắn cho đoàn người phía sau.
Đạn bay xé gió, vang vọng giữa núi rừng. Ông nấp sau một tảng đá lớn, bình tĩnh ngắm bắn. Bên cạnh, một đồng đội bị thương nhưng vẫn cố gắng giữ vị trí, không để lộ đường rút lui.
“Không được để họ cắt đường,” ông nhớ lại, giọng trầm xuống.
Sau một hồi giằng co, nhờ địa hình quen thuộc, đơn vị của ông dần đẩy lùi được đối phương. Đoàn dân công an toàn vượt qua đèo, mang theo những chuyến hàng quan trọng tiếp tục vào chiến trường.
Khi mọi thứ lắng xuống, núi rừng Tam Điệp lại trở về vẻ yên tĩnh. Chỉ còn tiếng gió thổi qua vách đá và tiếng lá rừng xào xạc.
Nhiều năm sau, ông Phúc quay lại nơi ấy. Con đường mòn giờ đã rộng hơn, dễ đi hơn. Không còn tiếng súng, chỉ có màu xanh bạt ngàn của núi rừng.
Ông đứng lặng nhìn dãy núi Tam Điệp, khẽ nói:
“Chính nơi này đã giữ bước chân chúng tôi… và cũng giữ lại cả một thời tuổi trẻ.”
Gió núi thổi qua, mang theo hơi lạnh dịu nhẹ, như lời nhắc nhở về những ngày tháng kháng chiến gian khó mà không bao giờ phai mờ.



