"BÓNG QUỶ" CỦA ĐỊCH, VỊ THẦN CỦA DÂN: KHÚC TRÁNG CA VỀ NGƯỜI ANH HÙNG LÀNG AN TỊCH
Liệt sĩ Nguyễn Văn Voi (1949 - 1973), người con ưu tú của vùng quê cù lao An Tịch, tỉnh Sa Đéc, là một biểu tượng sáng ngời cho tinh thần quả cảm và kiên trung của tuổi trẻ trong thời kỳ kháng chiến. Tham gia đội du kích khi mới 20 tuổi, ông nhanh chóng trở thành nỗi khiếp đảm của kẻ thù với lối đánh đơn độc, xuất quỷ nhập thần, nhiều lần bí mật đột nhập sào huyệt tiêu diệt bọn ác ôn và phá hủy đồn bót địch. Trong trận công đồn Xẻo Mây rực lửa năm 1973, dù mang trên mình vết thương chí mạng, ông
Sinh ra từ vùng sông nước hiền hòa nhưng lại mang khí phách vách sắt tường đồng, Nguyễn Văn Voi là một người du kích trẻ tuổi, một nỗi khiếp đảm vô hình ám ảnh ngụy quân, ngụy quyền Sa Đéc những năm rực lửa. Ông cất tiếng khóc chào đời năm 1949 tại làng An Tịch, tổng An Hội, quận Châu Thành, tỉnh Sa Đéc, nay thuộc xã An Hiệp, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp. Mảnh đất cù lao trù phú nằm giữa đôi bờ sông Tiền và sông Sa Đéc lẽ ra là chốn bình yên, nhưng vị trí hiểm yếu sát nách thị xã đã biến nơi đây thành vòng đai bảo vệ cơ quan đầu não của địch. Để bóp nghẹt ý chí phản kháng của nhân dân, địch giăng ra một thế trận nghẹt thở với 5 đồn bót sừng sững, một Hội đồng tề xã cùng mạng lưới dân vệ, mật báo viên giăng như mạng nhện. Trên bờ là tai mắt rình rập, dưới mặt nước là tàu quân cảnh và thuyền bay ngày đêm quần thảo, biến quê hương An Tịch thành một nhà tù không vách ngăn.
Không cam chịu nhìn xóm làng oằn mình rỉ máu dưới gót giày quân thù, năm 1969, khi vừa tròn 20 tuổi, chàng thanh niên Nguyễn Văn Voi gia nhập đội du kích xã. Không chờ đợi những chiến dịch lớn, vừa cầm súng, anh đã âm thầm nghiên cứu những ngón đòn hiểm hóc nhất với lối đánh hành động độc lập, gieo rắc kinh hoàng cho kẻ địch. Khởi đầu cho chuỗi ngày hoạt động xuất quỷ nhập thần là vào cuối tháng 2 năm 1969, anh một mình dùng lựu đạn tiêu diệt tên Năm Tường, một mật báo viên cực kỳ ác ôn của Ty Cảnh sát, tạo nên một cơn chấn động dư luận khắp vùng. Thừa thắng xông lên, đến tháng 5 năm 1969, trái tim quả cảm lại dẫn bước anh lẻn đến áp sát đồn Tề xã, tung hai trái lựu đạn vào giữa vòng vây địch khiến hai tên trọng thương, giáng một đòn tâm lý nặng nề vào sự kiêu ngạo của kẻ thù.
Bước sang thập niên 70, cái tên Nguyễn Văn Voi thực sự trở thành một bóng ma ám ảnh bộ máy kềm kẹp tại Sa Đéc. Tháng 3 năm 1970, anh xuyên qua mạng lưới an ninh dày đặc, bí mật đột nhập thẳng vào trụ sở Hội đồng xã lấy đi một máy đánh chữ. Ở một lần xuất kích sau đó, anh dùng mìn đánh sập hoàn toàn trụ sở này, khiến tề xã và chính quyền ấp hoang mang tột độ. Giai đoạn năm 1971 và 1972 là thời kỳ đỉnh cao trong nghệ thuật trừng trị ác ôn của người du kích trẻ. Nhận nhiệm vụ thanh lọc những kẻ tàn bạo nhất trong đoàn cán bộ bình định và lực lượng cảnh sát, anh đã ra tay với độ chính xác đến lạnh người khi hạ thủ một tên cách đồn chỉ 150 mét, tiêu diệt một tên ngay tại nhà, kết liễu một tên trên đường di chuyển và bắn gãy chân một tên ác ôn khác. Lối đánh xuất quỷ nhập thần của anh khiến đám ngụy quân, ngụy quyền kinh hồn bạt vía, cuống cuồng xin thuyên chuyển công tác, cạn đường đến mức chúng phải treo giải thưởng với cái giá ngất ngưởng cho bất cứ ai bắt hoặc lấy được mạng của Nguyễn Văn Voi.
Dù bị kẻ thù truy lùng ráo riết, anh vẫn được nhân dân tin yêu, chở che bằng xương bằng thịt. Từ cái nôi An Tịch, anh tiếp tục sát cánh cùng đồng đội mở rộng địa bàn, trừng trị ác ôn tại các xã bạn như Tân Hưng, Tân Bình, Bình Thạnh, Tân Phú Trung. Tháng 8 năm 1973, khói lửa ngút trời tại đồn Xẻo Mây thuộc xã Tân Lễ khi Nguyễn Văn Voi cùng ba chiến sĩ Tân, Liêm và Đông nhận lệnh nhổ bỏ cứ điểm này. Sau tiếng nổ xé toạc màn đêm của khẩu B40 bắn thẳng vào đồn, cả bốn chiến sĩ bật dậy xung phong. Bất ngờ, một ổ đề kháng tử thủ của địch nhả đạn cản bước tiến khiến chiến sĩ Liêm trúng đạn hy sinh tại chỗ, còn Nguyễn Văn Voi gục xuống với vết thương chí mạng. Giữa lằn ranh sinh tử, bằng chút sức lực cuối cùng của một người con không bao giờ chịu khuất phục, anh cắn răng chồm người lên, tung trái lựu đạn kết liễu hoàn toàn ổ đề kháng cuối cùng.
Tiếng nổ ấy đã mở đường cho trận đánh thắng lợi rực rỡ, tiêu diệt gọn đồn Xẻo Mây, giết chết 8 tên địch, thu về 8 khẩu súng cùng nhiều đạn dược. Nhưng bình minh ngày hôm ấy, An Tịch đã vĩnh viễn mất đi người con ưu tú. Sự hy sinh anh dũng của ông không chìm vào quên lãng, máu của ông đã tô thắm thêm màu cờ Tổ quốc. Để ghi nhận công lao to lớn ấy, liệt sĩ Nguyễn Văn Voi đã được truy tặng Huân chương Kháng chiến hạng Ba và được Chủ tịch nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam vinh danh bằng danh hiệu cao quý Anh hùng các lực lượng vũ trang nhân dân. Ở tuổi 24, ông đã ngừng thở, nhưng dũng khí và lòng yêu nước sắt son của ông vẫn tiếp tục nhịp đập trường tồn cùng sóng nước quê hương.


