“BÔNG SEN THÉP” HOÀNG ĐĂNG MIỆN – NGƯỜI ANH HÙNG RA ĐI Ở TUỔI ĐÔI MƯƠI GIỮA MÙA HÈ ĐỎ LỬA QUẢNG TRỊ
“BÔNG SEN THÉP” HOÀNG ĐĂNG MIỆN – NGƯỜI ANH HÙNG RA ĐI Ở TUỔI ĐÔI MƯƠI GIỮA MÙA HÈ ĐỎ LỬA QUẢNG TRỊ

Bức ảnh này được nhiều người xem là một trong những khoảnh khắc đẹp nhất về Anh hùng LLVTND Hoàng Đăng Miện.
Điều đặc biệt là người chụp bức ảnh ấy cũng là một người anh hùng.Đó là liệt sĩ, nhà báo chiến trường Lương Nghĩa Dũng.
Cả hai người đàn ông trong câu chuyện này đều đã ngã xuống tại Quảng Trị năm 1972.Một người đứng trước ống kính.Một người đứng sau ống kính.Và cả hai đều mãi mãi nằm lại giữa mùa hè đỏ lửa của dân tộc.
Hoàng Đăng Miện là chiến sĩ thuộc Sư đoàn 312.Anh nổi tiếng là một xạ thủ B41 xuất sắc trên chiến trường Quảng Trị.Giữa những trận đánh ác liệt nhất năm 1972, nơi bom đạn phủ kín từng mét đất, anh cùng đồng đội liên tục xung phong vào những vị trí nguy hiểm nhất.
Theo nhiều tài liệu quân sử, chỉ trong chiến dịch Quảng Trị năm ấy:
Anh đã bắn 30 quả đạn B41
Phá hủy 20 mục tiêu quân sự
Tiêu diệt nhiều sinh lực đối phương
Thành tích ấy khiến đồng đội và cấp trên đặc biệt khâm phục.Nhưng điều khiến nhiều người xúc động hơn cả lại nằm ở những giây phút cuối cùng của cuộc đời anh.
Tháng 9/1972, Hoàng Đăng Miện anh dũng hy sinh trên chiến trường Quảng Trị.Khi đồng đội tìm thấy anh...
Đôi tay vẫn ôm chặt khẩu B41.Người chiến sĩ trẻ đã ngã xuống.Nhưng vẫn không buông khẩu súng của mình.
Có lẽ với anh lúc ấy:Khẩu súng không chỉ là vũ khí.Mà còn là nhiệm vụ.Là đồng đội.Là lời thề chiến đấu đến hơi thở cuối cùng.
Ngày nay, khẩu súng B41 ấy vẫn còn được lưu giữ và trưng bày tại Nhà truyền thống Sư đoàn 312.Nó không chỉ là một hiện vật chiến tranh.Mà còn là chứng nhân cho lòng dũng cảm của một thế hệ đã dành cả tuổi xuân cho đất nước.
Còn bức ảnh này...Lại là một chứng nhân khác.Bởi người bấm máy – nhà báo chiến trường Lương Nghĩa Dũng – cũng đã hy sinh tại Quảng Trị trong cùng năm 1972 khi đang tác nghiệp giữa chiến trường.
Một người dùng máy ảnh ghi lại lịch sử.
Một người dùng khẩu B41 làm nên lịch sử.Cả hai đều không trở về.
Nhưng những gì họ để lại vẫn còn mãi.Để thế hệ hôm nay hiểu rằng:Có những mùa hè được viết bằng tuổi trẻ.Có những bức ảnh được chụp bằng cả sinh mạng.Và có những con người tuy ra đi rất sớm...Nhưng tên tuổi của họ sẽ còn sống mãi cùng lịch sử dân tộc.
Hoàng Đăng Miện – “Bông sen thép” của Quảng Trị năm ấy./.


