“BÓNH LÁ CHƯA KỊP ĂN”
Trước ngày ra trận, mẹ gửi cho anh Kỳ một gói bánh lá quê nhà. Anh chia cho đồng đội mỗi người một cái, còn phần mình anh cất lại: “Để khi đánh xong trận đầu tiên, ăn cho có vị quê hương.” Nhưng trận đánh hôm ấy kéo dài hơn dự kiến. Đội hình phải hành quân liên tục, rồi chiến đấu suốt ba ngày liền. Khi tìm thấy anh Kỳ sau trận, người ta thấy gói bánh vẫn còn nguyên, được bọc kín trong áo mưa, như sợ bụi đường làm hỏng hương vị quê nhà. Người chính trị viên lặng lẽ mở gói bánh, chia cho từng ch
Trước ngày ra trận, mẹ gửi cho anh Kỳ một gói bánh lá quê nhà. Anh chia cho đồng đội mỗi người một cái, còn phần mình anh cất lại: “Để khi đánh xong trận đầu tiên, ăn cho có vị quê hương.”
Nhưng trận đánh hôm ấy kéo dài hơn dự kiến. Đội hình phải hành quân liên tục, rồi chiến đấu suốt ba ngày liền. Khi tìm thấy anh Kỳ sau trận, người ta thấy gói bánh vẫn còn nguyên, được bọc kín trong áo mưa, như sợ bụi đường làm hỏng hương vị quê nhà.
Người chính trị viên lặng lẽ mở gói bánh, chia cho từng chiến sĩ còn sống. Ai cũng nghẹn ngào cảm nhận hương nếp, mùi lá, và trong đó… là cả một phần tuổi trẻ của người đã nằm lại.


