BÓP NÁT QUẢ CAM – CHÍ LỚN CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG.
Đơn vị: Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Trường Đại học Quy Nhơn
BÓP NÁT QUẢ CAM – CHÍ LỚN CỦA NGƯỜI THIẾU NIÊN ANH HÙNG.
Vì nhỏ tuổi không được dự bàn việc quân tại Bình Than, Trần Quốc Toản phẫn uất bóp nát quả cam vua ban. Chàng trở về tập hợp binh mã, thêu lá cờ sáu chữ vàng "Phá cường địch, báo hoàng ân" rồi ra quân đánh đuổi giặc Nguyên Mông, lập chiến công hiển hách.
Vào những năm tháng quân Nguyên Mông lăm le xâm lược bờ cõi Đại Việt, không khí tại bến Bình Than trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết. Giữa hàng trăm thuyền bè san sát và những vị vương hầu uy nghi đang bàn kế giữ nước, có một người thiếu niên dáng vẻ khôi ngô nhưng đôi mắt rực cháy lửa giận. Đó chính là Hoài Văn Hầu Trần Quốc Toản. Mặc dù mang trong mình dòng máu hoàng tộc, nhưng vì tuổi còn quá trẻ, Quốc Toản không được mời vào tham dự hội nghị bàn việc quân cơ. Đứng trên bờ, nhìn các vị vương hầu ra vào, chàng cảm thấy lòng như lửa đốt. Chàng nghĩ đến cảnh sứ giả phương Bắc ngang ngược, coi thường triều đình, lòng căm thù giặc bốc lên ngùn ngụt. Quốc Toản thầm nghĩ: "Đất nước đang lâm nguy, phận làm trai sao có thể đứng ngoài cuộc?" Đang mải mê với những suy nghĩ ấy, bỗng thấy xa xa đoàn thuyền của vua Trần Nhân Tông đang tiến lại. Chàng liền xô mấy người lính canh, chạy xuống bến để được gặp vua, dâng lời xin đánh. Thấy Quốc Toản tự ý xông tới, lính canh ngăn cản, nhưng chàng đã lớn tiếng khẳng định ý chí muốn được đền nợ nước. Vua Trần Nhân Tông thấy chàng tuổi trẻ tài cao, chí khí ngút ngàn nên không những không trách phạt mà còn mỉm cười hiền từ. Vua phán: — Hoài Văn Hầu còn trẻ mà đã biết lo cho nước như vậy là rất đáng khen. Nhưng việc quân trọng đại, em hãy về nghỉ ngơi, chăm sóc mẹ già, chờ ngày ra trận. Nói đoạn, vua ban cho chàng một quả cam quý. Quốc Toản tạ ơn vua rồi lủi thủi bước lên bờ. Dù nhận được ân sủng, nhưng trong lòng chàng vẫn cuộn dâng nỗi uất ức. Chàng uất vì mình chưa được xem là người lớn để gánh vác việc chung, hận quân giặc đang giày xéo quê hương. Đôi bàn tay chàng siết chặt lại, gân xanh nổi lên cuồn cuộn. Đến khi đám đông giải tán, Quốc Toản mở bàn tay ra thì quả cam quý vua ban đã bị bóp nát từ lúc nào không hay. Chàng sực tỉnh, nhìn quả cam nát vụn, ý chí trong lòng càng thêm sắt đá. Chàng không về nhà nghỉ ngơi như lời vua dặn mà quyết định tự lập một con đường riêng để báo quốc. Trở về thái ấp, Quốc Toản huy động hàng nghìn gia nô và thân thuộc, ngày đêm rèn đúc vũ khí, đóng chiến thuyền và tập luyện võ nghệ. Chàng cho may một lá cờ đỏ thắm, thêu sáu chữ vàng sáng rực: "Phá cường địch, báo hoàng ân". Lá cờ ấy sau này đã tung bay trên khắp các mặt trận, từ bến Chương Dương đến Hàm Tử, trở thành biểu tượng cho sức mạnh quật khởi của tuổi trẻ Việt Nam. Hình ảnh người thiếu niên anh hùng bóp nát quả cam năm ấy mãi mãi là bài học vô giá về lòng yêu nước và ý chí tự cường cho muôn đời sau.



