BỮA ĂN VỘI
Trên đường hành quân, chiều xuống rất nhanh trên cánh rừng đầy khói súng. Những đám mây xám đục quẩn quanh trên đỉnh núi, còn mặt đất thì nhão nhoẹt bùn sau cơn mưa rừng kéo dài từ đêm trước. Đại đội của ông Xuân vừa dừng chân được mười lăm phút sau gần một ngày hành quân và chiến đấu liên tục. Đó là quãng nghỉ hiếm hoi, ngắn ngủi đến mức ai cũng hiểu rằng chỉ cần nghe tiếng còi tập hợp là phải lập tức lên đường.
Ở một góc giao thông hào còn vương mùi đất ẩm, mấy người lính ngồi sát vào nhau. Họ mở những chiếc bi đông móp méo, lấy ra phần cơm nắm đã nguội cứng từ sáng sớm. Không ai nói nhiều. Họ ăn rất nhanh, như sợ chỉ cần chậm một chút là tiếng súng sẽ lại nổi lên. Những người lính khác cũng vậy. Có người vừa nhai cơm vừa tranh thủ lau khẩu súng. Có người cúi đầu ngủ gật trong khi tay vẫn cầm nửa chiếc bánh lương khô. Bữa ăn của họ luôn vội vàng như thế. Không có mâm cơm, không có khói bếp, càng không có những câu chuyện rôm rả của một gia đình quây quần. Chỉ có vài nắm cơm được gói trong lá chuối, chút muối vừng, đôi khi thêm một con cá khô chia nhau từng mẩu nhỏ. Nhưng giữa chiến trường khốc liệt ấy, đó lại là thứ quý giá nhất, một bữa ăn đôi khi chỉ kéo dài chưa đầy năm phút, ăn trong tiếng bom đạn, ăn giữa mùi thuốc súng, ăn để lấy sức mà tiếp tục sống và chiến đấu.
Đêm xuống nhanh hơn họ tưởng. Đơn vị lại nhận lệnh di chuyển tiếp. Những chiếc lon còn dở được đậy vội, vài mẩu sắn chưa ăn hết nhét vào túi áo. Người lính đứng lên, siết lại dây ba lô, lặng lẽ bước vào màn đêm dày đặc của núi rừng. Bữa ăn vội vàng ấy kết thúc như chưa từng bắt đầu.
Nhưng chính từ những bữa ăn giản dị và chớp nhoáng đó, họ đã đi qua chiến tranh bằng một nghị lực phi thường. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, những người lính vẫn chia cho nhau từng ngụm nước, từng miếng cơm, từng củ sắn nhỏ. Và có lẽ, chính sự sẻ chia âm thầm ấy đã giữ cho trái tim họ luôn ấm nóng giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc chiến



