Bài viết

Bữa cháo loãng

An Giang06/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Lương thực thiếu, thuốc men cũng thiếu. Một hôm, có hàng chục thương binh được đưa về cùng lúc. Ai cũng đau đớn, đói khát.

Chị Hạnh – y tá – nhìn kho gạo chỉ còn một ít. Chị quyết định nấu cháo. Nhưng gạo ít quá, nồi cháo loãng như nước. Chị vẫn khuấy đều, bỏ thêm ít lá rừng cho thơm.

Chị múc cháo cho từng thương binh. Có người nhìn bát cháo loãng, ngại ngùng: “Cháo vậy sao đủ?” Chị Hạnh cười: “Ít nhưng nóng. Ăn cho có sức.”

Một thương binh nặng không ăn được, chị Hạnh đút từng muỗng. Anh ấy mở mắt, thì thào: “Cảm ơn chị… cháo ngon như cơm nhà.” Nghe vậy, chị Hạnh quay đi lau nước mắt.

Đêm đó, chị Hạnh không ăn. Chị để phần cháo cho thương binh. Một đồng đội nói: “Chị ăn đi, chị cũng cần sức.” Chị lắc đầu: “Tôi còn khỏe. Họ cần hơn.”

Sáng hôm sau, chị Hạnh ngất vì kiệt sức. Khi tỉnh dậy, chị thấy bên cạnh mình là bát cháo. Thương binh đã chia lại phần của họ cho chị. Một người nói: “Chị không ăn thì tụi tôi không ăn.”

Chị Hạnh cầm bát cháo, nước mắt rơi. Trong chiến tranh, bát cháo loãng không chỉ là thức ăn, mà là tình người.

Sau hòa bình, chị Hạnh trở về làm y tá. Nhưng mỗi lần nấu cháo cho bệnh nhân, chị lại nhớ trạm quân y rừng năm xưa. Bữa cháo loãng ấy nhắc chị rằng trong thời hoa lửa, sự sống đôi khi được giữ lại nhờ những điều nhỏ bé nhất: một bát cháo nóng, một bàn tay chăm sóc, và tình thương giữa con người với con người.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn