Bữa cơm chiều
Hạnh có một chiếc khăn tay thêu vụng về.
“Em tự thêu đó,” cô nói, đưa cho Minh trước ngày anh lên đường.
Minh giữ nó trong túi áo, chưa bao giờ dùng đến.
“Để khi nào hòa bình, anh sẽ dùng,” anh hứa.
Nhiều năm sau, Minh trở về.
Chiếc khăn vẫn còn, chỉ là màu đã phai.
Anh đứng trước nhà Hạnh, rất lâu.
Người ta bảo, cô đã đi xa trong một trận bom từ lâu.
Minh mở chiếc khăn, lần đầu tiên dùng nó.
Không phải để lau mồ hôi.



