Cựu chiến binh

Bữa cơm chiều dưới chân núi

Gia Lai24/08/2026Đoàn xã Pờ Tó (Đoàn xã Pờ Tó)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi nhớ, đơn vị tôi đóng quân dưới chân một ngọn  để chuẩn bị cho trận đánh mới.

Buổi chiều hôm ấy hiếm hoi không có tiếng bom.

Anh nuôi nấu được nồi cơm độn khoai cùng nồi canh lá rừng.

Chúng tôi ngồi thành vòng tròn.

Không ai nói nhiều.

Chỉ nghe tiếng thìa chạm vào bát.

Một đồng chí quê Nam Định lấy trong ba lô ra gói lạc rang mẹ gửi từ năm trước.

Anh cười:

"Mỗi người một hạt thôi."

Mọi người phá lên cười.

Mỗi người thật sự chỉ lấy một hạt.

Không phải vì tiếc, mà vì ai cũng muốn phần còn lại để dành cho những ngày sau.

Ăn xong, chúng tôi nằm nhìn bầu trời.

Một cậu lính trẻ hỏi:

"Sau này hòa bình, các anh định làm gì?"

Người thì bảo về cày ruộng.

Người muốn học nghề mộc.

Tôi nói:

"Tôi chỉ mong được ăn bữa cơm với đủ cha mẹ và anh em."

Ước mơ ấy ngày ấy nghe thật giản dị nhưng không phải ai cũng còn cơ hội thực hiện.

Sáng hôm sau đơn vị bước vào trận đánh.

Ba người trong mâm cơm chiều hôm trước đã mãi mãi không trở về.

Nhiều năm sau, mỗi khi ăn cơm cùng con cháu, tôi vẫn nhớ chiếc bát men sứt, nồi canh lá rừng và tiếng cười của những người đồng đội.

Có những ký ức theo con người suốt cả cuộc đời.

Đừng xem những bữa cơm sum họp là điều hiển nhiên. Hòa bình giúp mỗi gia đình được quây quần bên nhau. Hãy biết trân trọng những điều bình dị, bởi đó là ước mơ mà nhiều người trong chiến tranh đã không kịp thực hiện.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn