Bữa Cơm Chờ Đợi Của Mẹ
Mẹ Nguyễn Thị Thứ
Ở mảnh đất Điện Bàn, Quảng Nam đầy nắng gió, có một người mẹ tên là Nguyễn Thị Thứ. Cuộc đời mẹ không gắn liền với những chiến công lẫy lừng trên mặt trận, mà gắn liền với một gian bếp nhỏ khói chiều và những lời tiễn biệt.
Mỗi khi đất nước cần, mẹ lại tiễn một người con lên đường. Từ người con cả đến đứa con út, mẹ nén nỗi đau vào lòng, chỉ dặn dò: "Đi đánh giặc rồi sớm về với mẹ". Nhưng chiến tranh tàn khốc đã không cho các anh giữ lời hứa. Cứ mỗi mùa hoa phượng nở hay khi lá vàng rơi, mẹ lại nhận về một tờ giấy báo tử. Có những ngày đại tang, mẹ nhận tin hai, ba người con hy sinh cùng một lúc. Tổng cộng, 9 người con trai, 1 người con rể và 2 cháu ngoại của mẹ đã nằm lại chiến trường.
Người dân kể lại rằng, suốt những năm tháng ấy, đêm nào mẹ cũng chong đèn bên mâm cơm. Trên bàn luôn đặt sẵn những đôi đũa, những chiếc bát trống không như thể các anh chỉ vừa đi vắng và sẽ bước qua cánh cửa kia bất cứ lúc nào. Mẹ không khóc thành tiếng, nỗi đau của mẹ hóa thành sự kiên cường khi mẹ đào 5 đường hầm bí mật ngay trong vườn nhà để nuôi giấu cán bộ.
Mẹ Thứ qua đời ở tuổi 106, nhưng hình ảnh người mẹ già tóc trắng như cước, ngồi lặng lẽ bên mâm cơm đợi con đã trở thành biểu tượng bất tử. Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng tại Quảng Nam ngày nay chính là được lấy nguyên mẫu từ khuôn mặt đôn hậu và bao dung của mẹ – người mẹ đã hiến dâng tất cả những gì quý giá nhất cho nền độc lập của Tổ quốc.



