Anh hùng Lực lượng vũ trang

.“Bữa cơm có muối là quý lắm rồi”

.“Bữa cơm có muối là quý lắm rồi”

Quảng Ninh27/02/2026Chi đoàn trường TH&THCS Phong Hải2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Các cháu bây giờ ăn uống đầy đủ, chứ hồi bác ở dãy Trường Sơn năm đó… có bữa cơm có muối thôi là quý lắm rồi.

Có một đợt đơn vị bác bị cắt tiếp tế mấy ngày liền. Gạo thì còn chút ít, nhưng không có gì ăn kèm. Cơm nấu lên, chan nước suối vào cho dễ nuốt. Ăn mà cứ nghẹn ở cổ, không trôi.

Anh em nhìn nhau, không ai nói gì.

Đến một hôm, có anh trong tiểu đội lục ba lô ra được một túm giấy nhỏ. Mở ra… là một nhúm muối. Không biết anh ấy giữ từ bao giờ.

Anh không ăn một mình. Anh gọi cả tiểu đội lại, đổ ra lòng bàn tay, rồi chia từng chút một. Mỗi người chỉ được một nhúm bằng đầu ngón tay thôi.

Bác nhớ lúc đó, ai cũng cầm phần muối của mình rất cẩn thận. Ăn chậm lắm, như sợ hết ngay.

Chỉ có thế thôi… mà bữa cơm hôm đó thấy ngon lạ.

Có thằng vừa ăn vừa cười, nói:
‘Sau này hòa bình, tao sẽ ăn một bữa thật mặn.’

Cả bọn cười theo… nhưng trong lòng ai cũng chùng xuống.

Rồi những ngày hành quân đêm.

Đội hình kéo dài lắm, mỗi người cách nhau vài mét. Không được nói to, chỉ lặng lẽ đi, nhìn cái bóng người phía trước.

Có một đêm, bác đang đi thì nghe phía sau có tiếng gọi rất khẽ:
‘Anh ơi… đợi em với…’

Bác dừng lại, quay đầu nhìn… không thấy ai.

Tưởng mình nghe nhầm, bác đi tiếp. Một lúc sau… lại nghe.

Tiếng rất nhỏ, như từ xa vọng lại.

Đêm rừng tối om, không phân biệt được gì.

Bác hơi rợn… nhưng vẫn phải đi theo đội hình.

Sáng hôm sau kiểm quân số… mới biết thiếu một cậu lính trẻ. Tối qua nó bị tụt lại phía sau.

Cả đơn vị quay lại tìm. Tìm đến gần trưa mới thấy… nhưng nó không còn nữa.

Từ đó về sau, bác cứ nghĩ mãi… không biết đêm đó mình nghe thật hay chỉ là trong đầu.

Nhưng mỗi lần nhớ lại… vẫn thấy lạnh sống lưng.

Đi rừng Trường Sơn… cái gì cũng có thể xảy ra

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn