Bữa cơm có tiếng ve cuối mùa ở bản Ka Ai
Trong những ngày trú quân tại bản Ka Ai, tiếng ve cuối mùa cùng bữa cơm đơn sơ đã để lại nhiều ký ức đẹp trong lòng ông Lê Ngọc Sơn. Giữa chiến tranh ác liệt, những khoảnh khắc bình dị ấy trở nên vô cùng quý giá. Một bữa cơm chiều năm ấy khiến ông nhớ mãi đến tận hôm nay.
Bản Ka Ai nằm sâu trong vùng núi Quảng Bình, nơi đơn vị ông Sơn từng đóng quân nhiều tháng trời.
Ông kể:
“Ở đó nghèo lắm nhưng bà con thương bộ đội vô cùng.”
Một chiều cuối hạ năm 1973, sau nhiều ngày hành quân liên tục, đơn vị ông được dân bản mời ăn cơm.
Bữa cơm chỉ có cơm độn ngô, măng rừng và ít cá suối nướng nhưng ai cũng ăn rất ngon.
Ngoài sân, tiếng ve cuối mùa kêu râm ran giữa rừng chiều.
Một cụ già trong bản vừa xới cơm vừa nói:
“Bộ đội ăn no để còn đánh giặc.”
Ông Sơn kể đến đây thì cười rất hiền:
“Hồi đó nghe câu ấy tự nhiên thấy ấm lòng ghê lắm.”
Đêm hôm ấy, anh em ngồi ngoài sân nghe tiếng ve và kể chuyện quê nhà đến khuya.
Chiến tranh qua đi đã rất lâu nhưng mỗi lần nghe tiếng ve cuối mùa, ông Sơn lại nhớ bữa cơm ở bản Ka Ai năm ấy — giản dị mà không thể nào quên.



