BỮA CƠM CUỐI CÙNG
Tôi nhớ mãi một bữa cơm.
Đó là bữa cơm trước một trận đánh.
Chúng tôi chỉ có một nồi cơm nhỏ.
Mỗi người một ít.
Có người còn nhường phần của mình cho bạn.
Một đồng đội tên Sơn nói:
“Ăn đi. Mai còn đánh.”
Tôi hỏi:
“Mai xong việc, mày làm gì?”
Sơn cười:
“Tao về cưới vợ.”
Cả nhóm cười vang.
Không ai biết đó là bữa cơm cuối cùng của Sơn.
Đêm hôm ấy, chúng tôi nói rất nhiều chuyện.
Về quê.
Về mẹ.
Về những người con gái đang chờ.
Về một ngày hòa bình.
Sáng hôm sau, trận đánh bắt đầu.
Sơn không trở về.
Tôi vẫn nhớ lời nó nói:
“Tao về cưới vợ.”
Một câu nói rất bình thường.
Nhưng chiến tranh đã khiến câu nói bình thường ấy trở thành một ước mơ không bao giờ thực hiện được.
Nhiều năm sau, tôi trở về quê Sơn.
Tôi gặp mẹ nó.
Tôi kể cho bà nghe về bữa cơm cuối cùng.
Bà nghe xong, chỉ nói:
“Nó thích ăn cơm nóng lắm.”
Tôi quay mặt đi.
Không muốn bà nhìn thấy nước mắt mình.
Lời kết:
Chiến tranh lấy đi những điều rất bình thường:
Một bữa cơm gia đình.
Một đám cưới.
Một mái nhà.
Một tiếng gọi mẹ.
Vì thế, được sống một cuộc đời bình thường trong hòa bình chính là một điều vô cùng quý giá.



