BỮA CƠM CUỐI CÙNG
Nguyễn Thị Yến Nhi
Trước ngày lên đường, một gia đình có bữa cơm đông đủ.
Người mẹ nấu những món con trai thích.
Người cha ngồi bên cạnh.
Các em cứ hỏi đủ chuyện.
Người con trai cười:
“Ăn đi, mai con đi rồi.”
Không ai nói về chia ly.
Họ chỉ kể những chuyện bình thường.
Cha hỏi:
“Bao giờ con về?”
Anh đáp:
“Không lâu đâu.”
Mẹ gắp thức ăn vào bát con.
“Ăn thêm đi.”
Đó là bữa cơm cuối cùng họ ăn cùng nhau.
Nhiều năm sau, người mẹ vẫn nhớ từng món.
Bà nói:
“Hôm ấy nó ăn rất nhiều.”
Đó là một ký ức tưởng như nhỏ bé.
Nhưng bà nhớ mãi.
Sau khi con hy sinh, mỗi năm đến ngày ấy, gia đình lại nấu những món cũ.
Không phải để sống trong đau buồn.
Mà để nhớ rằng đã từng có một người con ngồi ở chiếc bàn ấy.
Người em út lớn lên, lập gia đình.
Mỗi khi ăn món mẹ nấu, ông vẫn nhớ anh.
Ông kể cho con:
“Bác con thích món này.”
Đứa trẻ ăn thử rồi cười:
“Ngon thật.”
Người cha cũng cười.
Một bữa cơm có thể kết thúc sau vài chục phút.
Nhưng ký ức về nó có thể kéo dài cả đời.
Bởi trong những thời khắc khó khăn, điều con người nhớ nhất đôi khi không phải những sự kiện lớn.
Mà là một bữa cơm.
Một tiếng cười.
Một câu hỏi.
Một bàn tay gắp thức ăn.
Những điều bình thường ấy trở thành quý giá khi người ta không còn cơ hội lặp lại.



