Bài viết

Bữa Cơm Dở Dang

Một bữa cơm đơn sơ giữa rừng chưa kịp ăn hết đã trở thành ký ức day dứt, khi tiếng súng bất ngờ ập đến và chia cắt những người lính mãi mãi.

Gia Lai04/05/2026Nguyễn Đức Trịnh (Đoàn xã Chư Sê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Ở chiến trường, có bữa ăn là quý lắm,” ông Sơn kể. “Nhiều khi đang ăn cũng phải bỏ dở vì tình huống bất ngờ.” Hôm đó hiếm hoi lắm, đơn vị ông vừa hoàn thành nhiệm vụ, được nghỉ chân bên một bãi đất nhỏ giữa rừng. Anh em nhóm bếp, nấu được nồi cơm và ít rau rừng. “Cơm không đủ no, nhưng ai cũng vui. Lâu rồi mới có lúc ngồi lại với nhau như vậy.” Mọi người quây quần, vừa ăn vừa nói chuyện. Có người kể về quê, có người đùa cho quên mệt. “Có cậu tên Hùng, cứ cười suốt. Nó nói sau này về sẽ cưới vợ, làm ruộng.” Ông Sơn mỉm cười khi nhớ lại, rồi giọng chùng xuống. “Chúng tôi chưa kịp ăn xong… thì tiếng súng nổ.” Địch bất ngờ tập kích. Không kịp thu dọn, ai nấy lập tức cầm súng vào vị trí. “Nồi cơm vẫn còn bốc khói… bát còn chưa kịp ăn hết.” Trận đánh diễn ra dữ dội. Khi mọi thứ lắng xuống, đơn vị giữ được vị trí, nhưng tổn thất không nhỏ. “Chúng tôi quay lại chỗ cũ… nồi cơm đã nguội. Bát của Hùng vẫn còn đó.” Hùng đã không trở về. “Cái bát của nó còn nguyên, cơm vẫn còn dở. Không ai nỡ ăn hay dọn đi.” Họ để nguyên như vậy một lúc lâu, như thể chờ một người quay lại. “Cuối cùng, chúng tôi lặng lẽ lấp lại… như một cách tiễn nó.” Nhiều năm sau, ông Sơn vẫn nhớ rõ hình ảnh ấy. “Một bữa cơm không trọn vẹn… nhưng lại là bữa cơm không bao giờ quên.” Ông nói chậm rãi:
“Chiến tranh có thể cướp đi cả những điều bình dị nhất… như một bữa ăn yên lành.” Trong thời hoa lửa, đôi khi một bát cơm dở dang cũng đủ để nhắc nhớ về những con người đã dừng lại giữa chừng của cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn