Bài viết

Bữa cơm đoàn tụ muộn

An Giang09/05/2026Ban Biên tập tổng hợp4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ngày trở về, anh Hòa đứng trước cổng nhà mà không dám bước vào. Anh sợ mọi người đã không còn. Nhưng khi anh vừa gọi “Má ơi”, mẹ anh từ trong nhà chạy ra, tóc bạc, tay run.

Bà ôm con, khóc như trẻ nhỏ. Cha anh chống gậy ra sau, nhìn con trai rồi quay đi lau nước mắt. Em gái anh chạy ra, reo lên: “Anh Hai về!”

Bữa cơm tối hôm ấy có cá kho, canh rau, và nồi cơm trắng. Cả nhà ăn mà không ai nói nhiều. Ai cũng sợ mở miệng sẽ khóc.

Anh Hòa nhìn mâm cơm, nói: “Con tưởng không còn được ăn cơm nhà.”
Mẹ anh đáp: “Còn sống là còn cơm.”Sau bữa cơm, anh Hòa lấy từ ba lô ra vài kỷ vật của đồng đội, đặt lên bàn thờ. Cả nhà lặng đi. Bữa cơm đoàn tụ muộn không chỉ là niềm vui, mà còn là nỗi đau của những gia đình khác không còn đủ người ngồi quanh mâm.

Nhưng chính bữa cơm ấy cho anh Hòa hiểu: hòa bình quý đến mức nào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn