Bữa cơm đoàn tụ ngày trở về
Sau những năm tháng xa quê trong quân ngũ, ngày Nguyễn Văn Đại trở về Nghi Lộc là một ngày đặc biệt đối với cả gia đình. Nhưng có lẽ điều giản dị và đáng nhớ nhất chính là bữa cơm đoàn tụ sau những năm dài xa cách.

Sau những năm tháng xa quê trong quân ngũ, ngày Nguyễn Văn Đại trở về Nghi Lộc là một ngày đặc biệt đối với cả gia đình. Nhưng có lẽ điều giản dị và đáng nhớ nhất chính là bữa cơm đoàn tụ sau những năm dài xa cách.
Mâm cơm ngày ấy không nhất thiết phải có nhiều món ngon. Điều quan trọng nhất là mọi người được ngồi bên nhau. Người thân hỏi thăm những năm tháng ông xa nhà, còn Nguyễn Văn Đại kể lại những chuyện ở đơn vị và những người đồng đội mà ông từng gắn bó.
Mẹ nhìn người con trở về sau nhiều năm mà vừa vui mừng vừa xúc động. Những lời hỏi han giản dị như “Con có khỏe không?” hay “Đi đường có mệt không?” chứa đựng cả một thời gian dài mong ngóng.
Trong bữa cơm, câu chuyện cứ nối tiếp câu chuyện. Có chuyện về quê nhà, chuyện gia đình, chuyện những người đồng đội và những ngày tháng quân ngũ. Tiếng nói cười làm căn nhà trở nên ấm áp sau những năm thiếu vắng người con.
Nguyễn Văn Đại cũng nhớ về những người bạn chiến đấu không có cơ hội trở về. Niềm vui đoàn tụ vì thế càng khiến ông trân trọng cuộc sống bình yên và những người thân đang ở bên mình.
Bữa cơm kết thúc, nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn mãi. Sau những chặng đường xa, người lính đã trở về đúng nơi mình luôn hướng tới: mái nhà và quê hương.
Bữa cơm đoàn tụ ngày trở về có thể giản dị như bao bữa cơm khác, nhưng đối với người lính, đó là bữa cơm của niềm vui, của tình thân và của một hành trình trở về sau những năm tháng xa nhà.
Điều người lí



