Bữa cơm độn ngô của người lính trẻ
Chiều xuống, sau một ngày hành quân, những người lính trẻ trở về lán trong tiếng bước chân nặng nề. Ai cũng mệt, nhưng vừa nghe tiếng gọi chuẩn bị cơm, mọi người lại nhanh chóng quây quần bên bếp.

Chiều xuống, sau một ngày hành quân, những người lính trẻ trở về lán trong tiếng bước chân nặng nề. Ai cũng mệt, nhưng vừa nghe tiếng gọi chuẩn bị cơm, mọi người lại nhanh chóng quây quần bên bếp.
Bữa tối hôm ấy chẳng có gì nhiều.
Một nồi cơm được nấu bằng gạo trộn với ngô. Bên cạnh là nồi rau xanh hái được từ ven rừng và chút muối.
Người lính trẻ vừa ngồi xuống đã nhìn nồi cơm rồi cười:
“Ở nhà em, mẹ cũng hay nấu cơm độn ngô những năm mất mùa.”
Một người đồng đội hỏi:
“Nhớ mẹ à?”
Cậu gật đầu.
“Nhớ. Nhưng hôm nay ăn thế này lại thấy ngon.”
Anh em trong lán cùng cười.
Mỗi người được chia một bát cơm. Những hạt ngô vàng xen giữa hạt gạo trắng. Bữa ăn đơn sơ nhưng ai cũng ăn rất chậm, vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà.
Có người kể về ruộng lúa sau nhà.
Có người nhớ con đường làng đầy bụi đất.
Một người khác nhắc đến mẹ già vẫn ngày ngày chờ tin con.
Cậu lính trẻ lặng nghe. Cậu chợt nhận ra rằng nồi cơm trước mặt không chỉ là thức ăn. Đó còn là sự đóng góp của những người dân ở hậu phương, những người đang chắt chiu từng hạt gạo, từng bắp ngô để gửi ra cho bộ đội.
Người chiến sĩ lớn tuổi ngồi bên cạnh nói:
“Bà con còn khó khăn hơn mình nhiều. Có được bữa cơm thế này là quý rồi.”
Cậu nhìn xuống bát cơm.
Bỗng nhiên, những hạt ngô trở nên thật ý nghĩa.
Cậu ăn hết phần của mình rồi đưa tay định lấy thêm. Thấy một đồng đội còn ít cơm, cậu ngập ngừng rồi chia phần còn lại sang bát người ấy.
“Anh ăn đi. Mai còn hành quân.”
Người đồng đội nhìn cậu, cười:
“Chú cũng phải ăn chứ.”
“Em còn trẻ, chịu được.”
Mọi người bật cười. Một anh lớn tuổi gắp thêm rau vào bát cậu:
“Đã là đồng đội thì không ai để ai thiếu phần.”
Bữa cơm tiếp tục trong tiếng nói cười giản dị.
Ngoài lán, trời đã tối. Gió rừng thổi qua những tán cây. Ánh lửa bếp hắt lên những gương mặt còn trẻ nhưng đã sớm quen với gian khổ.
Không ai biết ngày mai sẽ phải đi bao xa.
Không ai biết những ngày phía trước sẽ còn khó khăn thế nào.
Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ có nhau, có bữa cơm nóng và có niềm tin rằng những hy sinh nhỏ bé của mình đang góp phần vào một ngày mai tốt đẹp hơn.
Nhiều năm sau, người lính trẻ ấy vẫn nhớ mãi bữa cơm độn ngô đầu tiên trong đời quân ngũ.
Ông nhớ không phải vì bữa cơm ngon hay thiếu thốn.
Ông nhớ bởi trong nồi cơm giản dị ấy có tình cảm của hậu phương, có sự sẻ chia của đồng đội và có cả những tháng ngày tuổi trẻ đã gửi lại cho đất nước.
Bài học: Trong những năm tháng chiến tranh gian khổ, một bữa cơm đơn sơ vẫn có thể trở thành biểu tượng của tình đồng đội và sự gắn bó giữa tiền tuyến với hậu phương. Biết trân trọng những điều bình dị cũng là biết trân trọng những năm tháng hòa bình hôm nay.



