Bữa Cơm Dưới Chân Đèo
Câu chuyện kể về một chuyến vận tải xuyên Trường Sơn trong những năm chiến tranh ác liệt. Giữa hiểm nguy bom đạn, một bữa cơm giản dị dưới chân đèo đã trở thành ký ức không thể quên của người lính lái xe năm ấy.
Năm 1969, tuyến đường Trường Sơn gần như không lúc nào ngơi tiếng máy bay. Ban ngày xe phải giấu kín dưới tán rừng, chỉ đến đêm mới bật đèn gầm để vận chuyển hàng vào chiến trường.
Lưu Văn Khải khi ấy là lái xe tải chở đạn và lương thực. Chiếc xe anh điều khiển đã cũ, thùng xe vá nhiều chỗ bằng những tấm thép khác màu.
Một đêm cuối mùa mưa, đoàn xe của anh vượt qua một con đèo hiểm trở ở phía Tây Quảng Bình. Đường lầy trơn, nhiều đoạn vừa bị bom đánh sạt xuống vực.
Khoảng gần nửa đêm, xe của anh chết máy giữa dốc. Trong khi tổ sửa chữa tìm cách khắc phục, cả đoàn phải tạm dừng dưới chân đèo để tránh bị lộ vị trí.
Xung quanh tối đen, chỉ nghe tiếng suối chảy và tiếng côn trùng rừng sâu.
Một đơn vị thanh niên xung phong gần đó biết tin liền mang sang cho các lái xe một nồi cơm độn sắn cùng nắm muối vừng.
Người mang cơm là một cô gái tên Nguyễn Thị Hạnh, nhỏ người nhưng nói chuyện rất nhanh và lúc nào cũng cười. Cô bảo:
“Các anh ăn nhanh rồi còn đi, mai đường này chắc lại bị đánh nữa.”
Mọi người ngồi thành vòng tròn ngay bên mép đường. Không bàn ghế, không đèn sáng, chỉ có ánh lửa nhỏ được che kín bằng tấm tăng.
Anh Khải kể rằng đó là bữa cơm ngon nhất đời mình.
Giữa lúc mọi người đang ăn, tiếng máy bay bất ngờ xuất hiện. Tất cả lập tức lao xuống hầm ven đường.
Bom nổ rung chuyển cả sườn đèo. Đất đá trút xuống ào ào. Sau đợt oanh tạc, mọi người chạy lên kiểm tra thì thấy đoạn đường phía trước bị cày nát.
Điều khiến anh Khải lặng người là cô Hạnh và hai thanh niên xung phong khác đã quay lại mặt đường ngay trong đêm để lấp hố bom cho đoàn xe tiếp tục hành quân.
Gần sáng, đoàn xe rời chân đèo an toàn.
Vài tháng sau, anh nghe tin cô Hạnh hy sinh trong một trận bom khi đang làm nhiệm vụ thông đường.
Sau ngày hòa bình, mỗi lần nhớ về Trường Sơn, anh Khải không nhớ những chuyến xe đầy hàng hay những lần thoát chết, mà nhớ nhất bữa cơm độn sắn dưới chân đèo và nụ cười của cô gái năm ấy.



