Bài viết

Bữa cơm dưới hầm trú ẩn năm ấy

Trong những năm chiến tranh ở Quảng Bình cũ, nhiều gia đình nhân dân đã âm thầm nuôi dưỡng, che chở và hỗ trợ cán bộ, chiến sĩ cách mạng bằng những việc làm giản dị nhất. Câu chuyện về một người mẹ từng dành những bữa cơm ít ỏi của gia đình để giúp đỡ bộ đội tái hiện tình quân dân sâu nặng trong những năm tháng gian khổ.

Quảng Trị08/07/2026Nguyễn Trung Thanh "chi đoàn Tây Lộc Đại" (Chi đoàn Tây Lộc Đại)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiếc mâm cơm gỗ cũ đã sẫm màu theo năm tháng.

Bà vẫn giữ nó ở một góc trang trọng trong nhà.

Với nhiều người, đó chỉ là một vật dụng đã cũ.

Nhưng với bà, chiếc mâm ấy lưu giữ một phần ký ức không thể quên.

Bởi trên chiếc mâm này, đã từng có những bữa cơm giữa thời chiến.

Những bữa cơm đơn sơ nhưng chứa đựng cả tình người.

Ngày ấy, quê hương Quảng Bình cũ sống trong những năm tháng đầy khó khăn.

Bom đạn có thể xuất hiện bất cứ lúc nào.

Người dân vừa lao động sản xuất, vừa bảo vệ cuộc sống, vừa hỗ trợ những người đang làm nhiệm vụ cách mạng.

Gia đình bà khi đó cũng không khá giả.

Bữa ăn hằng ngày nhiều khi chỉ có rau, cá nhỏ hoặc những sản vật kiếm được quanh nhà.

Nhưng mỗi khi có bộ đội, cán bộ cần giúp đỡ, bà luôn sẵn lòng chia sẻ.

Bà thường nói:

"Nhà mình ăn được gì thì các chú ăn được cái đó."

Một câu nói rất bình thường.

Nhưng trong hoàn cảnh chiến tranh, đó là sự sẻ chia vô cùng quý giá.

Có những đêm, khi mọi người trong xóm đã đi ngủ, bà lặng lẽ chuẩn bị cơm cho những người đang làm nhiệm vụ.

Ánh đèn trong nhà được che kín.

Mọi việc diễn ra âm thầm.

Không phải vì bà sợ khó khăn.

Mà vì bà hiểu sự an toàn của những con người ấy rất quan trọng.

Bà nhớ có lần một chiến sĩ trẻ ghé qua nhà trong lúc trời mưa lớn.

Anh còn rất trẻ.

Gương mặt lấm lem sau chặng đường dài.

Nhìn anh, bà nhớ đến những người con trong gia đình.

Bà dọn một bữa cơm nóng.

Không có món gì đặc biệt.

Chỉ là cơm, rau và chút thức ăn giản dị.

Nhưng người chiến sĩ ăn rất ngon miệng.

Trước khi rời đi, anh nói:

"Nhờ có bà con mà chúng cháu có thêm sức mạnh."

Câu nói ấy khiến bà nhớ mãi.

Bởi bà hiểu rằng trong chiến tranh, sự động viên đôi khi không đến từ những điều lớn lao.

Nó đến từ một bữa cơm.

Một chỗ nghỉ.

Một lời hỏi thăm.

Những điều nhỏ bé nhưng giúp con người có thêm niềm tin.

Sau ngày hòa bình, bà vẫn thường kể cho con cháu nghe về những năm tháng ấy.

Không phải để nhắc về gian khổ.

Mà để thế hệ sau hiểu rằng đã có rất nhiều người dân bình thường từng góp sức cho đất nước.

Họ không đứng ở chiến trường.

Không có những chiến công được ghi bằng những trận đánh.

Nhưng họ là hậu phương vững chắc.

Là nơi người lính tìm thấy sự ấm áp giữa những ngày xa nhà.

Nhiều năm sau, có những người từng được gia đình bà giúp đỡ trở lại thăm.

Có người đã già.

Có người mang theo cả gia đình.

Họ vẫn nhớ căn nhà nhỏ năm xưa.

Nhớ bữa cơm giản dị.

Nhớ tấm lòng của những người dân đã mở cửa trong lúc khó khăn nhất.

Bà nói rằng mình không làm điều gì lớn lao.

"Ngày đó ai cũng vậy thôi."

"Ai giúp được gì thì giúp."

Nhưng chính những điều bình dị ấy đã tạo nên sức mạnh của nhân dân trong những năm tháng chiến tranh.

Bởi một cuộc kháng chiến không chỉ được tạo nên từ những người ngoài mặt trận.

Nó còn được tạo nên từ hàng triệu tấm lòng nơi hậu phương.

Hôm nay, chiếc mâm cơm cũ vẫn nằm yên trong căn nhà nhỏ.

Những bữa cơm năm xưa đã trở thành ký ức.

Nhưng câu chuyện phía sau nó vẫn còn nguyên giá trị.

Đó là câu chuyện về tình quân dân.

Về lòng yêu nước.

Và về những con người bình dị đã góp phần làm nên một thời hoa lửa đầy tự hào.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn