Bữa cơm giữa chiến hào
Chiến hào chật hẹp, đất ẩm và lạnh. Trên đầu, tiếng bom vẫn nổ từng hồi, rung chuyển cả mặt đất. Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn tranh thủ một khoảng lặng hiếm hoi để ăn bữa cơm. Bữa cơm không có gì nhiều—chỉ là vài nắm cơm vắt đã nguội lạnh, một ít muối vừng, đôi khi là miếng lương khô cứng. Thế nhưng, họ không ăn vội vàng một mình. Từng người chia nhau từng phần nhỏ, nhường nhịn nhau như anh em ruột thịt.
Chiến hào chật hẹp, đất ẩm và lạnh. Trên đầu, tiếng bom vẫn nổ từng hồi, rung chuyển cả mặt đất. Nhưng giữa hoàn cảnh ấy, những người lính vẫn tranh thủ một khoảng lặng hiếm hoi để ăn bữa cơm.
Bữa cơm không có gì nhiều—chỉ là vài nắm cơm vắt đã nguội lạnh, một ít muối vừng, đôi khi là miếng lương khô cứng. Thế nhưng, họ không ăn vội vàng một mình. Từng người chia nhau từng phần nhỏ, nhường nhịn nhau như anh em ruột thịt.
Một người lính trẻ cười:
“Ăn nhanh lên, tí nữa lại ‘ăn’ bom bây giờ!”
Câu nói đùa khiến cả chiến hào bật cười. Tiếng cười vang lên giữa khói lửa, nghe vừa lạ lùng vừa ấm áp.
Họ vừa ăn vừa kể chuyện. Người kể về cánh đồng lúa quê mình đang vào mùa gặt. Người khác nhớ con sông nhỏ nơi tuổi thơ từng tắm mát. Có người nhắc đến mẹ, đến em, giọng chợt trầm xuống rồi lại nhanh chóng cười xòa để che đi nỗi nhớ.
Trong khoảnh khắc ấy, chiến tranh dường như lùi lại phía sau. Chỉ còn lại những con người trẻ tuổi, mang trong tim tình yêu quê hương và khát khao được sống những ngày bình yên.
Bỗng một tiếng nổ lớn vang lên gần đó. Mọi người lập tức dừng lại, nhanh chóng vào vị trí chiến đấu. Bữa cơm còn dang dở, nhưng không ai tiếc.
Vì họ hiểu—còn sống là còn chiến đấu, còn chiến đấu là còn hy vọng.
Bữa cơm giản dị giữa chiến hào không chỉ nuôi dưỡng cơ thể, mà còn nuôi dưỡng tình đồng đội thiêng liêng—thứ sức mạnh vô hình giúp họ vượt qua tất cả, để đứng vững giữa “thời hoa lửa”.



