Bữa Cơm Giữa Chiến Hào
Bữa Cơm Giữa Chiến Hào
Buổi trưa, tiếng pháo vừa ngớt thì cả tiểu đội tranh thủ ăn cơm trong chiến hào. Bữa ăn chỉ có ít cơm độn khoai và vài cọng rau rừng nhưng ai cũng ăn thật nhanh để còn tiếp tục nhiệm vụ.
Khói thuốc súng vẫn còn vương trong không khí khiến mắt ai cũng cay xè. Minh ngồi tựa lưng vào vách đất, vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà cho đồng đội nghe.
Cậu nói về con sông nhỏ trước nhà, về những buổi chiều thả diều trên cánh đồng lộng gió. Mọi người im lặng lắng nghe rồi lần lượt kể về quê hương mình.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, chiến tranh dường như lùi xa để nhường chỗ cho những ký ức bình yên.
Bỗng tiếng còi báo động vang lên từ phía trước. Cả tiểu đội lập tức đặt bát cơm xuống, nhanh chóng vào vị trí chiến đấu.
Bữa cơm còn dang dở nhưng không ai than phiền.
Giữa thời hoa lửa, những bữa cơm đơn sơ nơi chiến hào không chỉ giúp người lính vượt qua đói rét mà còn giữ lại hơi ấm của tình đồng đội giữa khói lửa chiến tranh.


