Bữa Cơm Giữa Chiến Hào
Đây là câu chuyện được ông Trương Văn Đức kể lại về tình đồng đội sâu sắc của những người lính trong những năm tháng chiến tranh. Giữa bom đạn ác liệt, một bữa cơm đơn sơ đã trở thành kỷ niệm không thể nào quên.
Năm 1974, đơn vị của ông Đức đóng quân tại một khu vực ven chân núi thuộc vùng Bảy Núi. Những ngày ấy, lương thực rất khan hiếm. Có những lúc mỗi người chỉ được ăn một nắm cơm với ít muối mè để duy trì sức lực.
Trong tiểu đội có anh Nguyễn Văn Phúc – người lính quê ở miền Tây, luôn vui vẻ và lạc quan dù cuộc sống chiến trường vô cùng gian khổ.
Một buổi trưa, sau nhiều ngày liên tục chiến đấu, đơn vị tranh thủ nghỉ ngơi trong hệ thống chiến hào vừa đào xong.
Hôm đó, đơn vị nhận được ít gạo tiếp tế. Anh em ai cũng vui mừng vì đã nhiều ngày chưa có một bữa cơm đủ no.
Khi nồi cơm vừa chín, mọi người chuẩn bị ăn thì từ xa bất ngờ vang lên tiếng pháo kích. Những quả đạn liên tiếp rơi xuống khu vực đóng quân.
Toàn đơn vị nhanh chóng xuống chiến hào chiến đấu.
Cuộc pháo kích kéo dài hàng giờ. Đến chiều tối, khi tình hình tạm lắng, mọi người mới trở về vị trí nghỉ ngơi.
Nồi cơm đã nguội lạnh từ lâu.
Ông Đức kể:
“Lúc đó ai cũng đói lả nhưng vẫn nhường phần cơm cho những đồng đội vừa bị thương trong trận pháo kích.”
Anh Phúc là người cuối cùng nhận phần ăn. Khi thấy một chiến sĩ trẻ bị thương chưa ăn gì từ sáng, anh lặng lẽ đưa luôn phần cơm của mình cho người đồng đội ấy.
Tối hôm đó, anh Phúc chỉ uống nước rồi tiếp tục nhận nhiệm vụ gác đêm.
Ít ngày sau, trong một trận chiến ác liệt, anh đã anh dũng hy sinh khi bảo vệ vị trí chiến đấu của đơn vị.
Nhiều năm sau hòa bình, mỗi lần nhớ về chiến trường, ông Đức không nhớ những món ăn ngon, mà nhớ mãi hình ảnh người đồng đội nhường bữa cơm cuối cùng của mình cho người khác.



