Bữa Cơm Giữa Hai Làn Đạn
Trong hoàn cảnh chiến tranh khốc liệt, một bữa cơm đơn sơ giữa hai trận đánh đã trở thành ký ức sâu sắc về tình đồng đội và giá trị của những điều bình dị.
Năm 1973, đơn vị hậu cần của Bùi Văn Đức đóng quân gần một tuyến đường tiếp vận quan trọng. Công việc của họ là vận chuyển lương thực, nấu ăn và đảm bảo bữa ăn cho bộ đội giữa những ngày chiến sự liên miên.
Bếp dã chiến được dựng tạm dưới tán cây, khói phải che kín để tránh bị phát hiện. Có những hôm, cơm chưa kịp chín đã phải dập lửa vì máy bay quần thảo.
Một buổi trưa, sau nhiều ngày chỉ ăn lương khô, đơn vị nhận được ít gạo và vài nắm rau rừng. Đức cùng đồng đội quyết định nấu một nồi cơm thật tử tế.
Họ chia nhau người vo gạo, người nhóm lửa, người canh chừng. Khói bếp bốc lên mỏng nhẹ, ai cũng hồi hộp nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Khi nồi cơm vừa chín tới, mùi thơm lan ra khiến ai cũng thấy lòng nhẹ đi. Những chiếc bát nhôm được mang ra, từng phần cơm được chia đều.
Một người lính trẻ vừa cười vừa nói:
“Lâu rồi mới thấy mùi cơm… giống ở nhà.”
Mọi người vừa ăn vừa trò chuyện nhỏ. Không ai nhắc đến chiến tranh, chỉ nói về quê hương, về gia đình, về những điều rất bình thường.
Nhưng bữa cơm chưa kịp kết thúc, tiếng máy bay bất ngờ vang lên. Tất cả lập tức tản ra, mang theo những gì có thể.
Bom rơi gần đó, đất đá văng tung tóe. Khi mọi thứ lắng xuống, họ quay lại — nồi cơm bị vùi một phần, bát đũa vương vãi.
Đức nhặt lại chiếc bát của mình, trong đó vẫn còn một ít cơm dính lại. Anh phủi đất, rồi lặng lẽ ăn tiếp.
Không ai nói gì, nhưng mọi người đều làm như vậy.
Bữa cơm hôm ấy không trọn vẹn, nhưng lại là một trong những bữa cơm đáng nhớ nhất trong đời Đức.
Ông kể lại sau này:
“Giữa chiến tranh, có được một bữa cơm nóng… là cả một niềm hạnh phúc. Và ăn cùng nhau… là điều khiến mình mạnh mẽ hơn.”
Sau hòa bình, Đức trở về quê, sống cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi khi ngồi trước mâm cơm đầy đủ, ông vẫn nhớ về bữa cơm năm ấy — giữa hai làn đạn, giữa sống và chết, nhưng vẫn đầy tình người.



