“Bữa cơm giữa hai trận bom”
Câu chuyện về những nữ thanh niên xung phong trên tuyến đường Trường Sơn, nơi một bữa cơm vội giữa hai trận bom trở thành ký ức theo họ suốt cả cuộc đời.
Bà Võ Thị Mai tham gia lực lượng thanh niên xung phong mở đường Trường Sơn năm 1972, khi mới tròn 18 tuổi.
Đơn vị của bà làm nhiệm vụ san lấp hố bom và dẫn xe vận tải qua những đoạn đường nguy hiểm vào ban đêm.
Bà kể rằng cuộc sống khi ấy vô cùng thiếu thốn. Có những ngày cả đơn vị chỉ ăn cơm độn sắn với ít muối vừng, nhưng ai cũng động viên nhau cố gắng.
Một buổi trưa, sau nhiều giờ lấp đường dưới trời nắng gắt, cả đội vừa nhóm được bếp để nấu cơm thì còi báo động vang lên.
Máy bay xuất hiện rất nhanh. Mọi người bỏ dở nồi cơm, lao xuống hầm trú ẩn.
Bom nổ liên tiếp làm đất đá phủ kín miệng hầm. Khi tiếng máy bay xa dần, mọi người mới bò lên mặt đất.
Điều đầu tiên bà Mai nhìn thấy là nồi cơm vẫn còn nằm cạnh bếp đất, khói còn bay nghi ngút.
Một cô trong đội bật cười rồi nói:
“May quá, cơm chưa cháy!”
Cả đơn vị ngồi quây quanh nồi cơm giữa khung cảnh đất đá ngổn ngang sau trận bom. Người thì áo dính đầy bùn, người còn chưa hết run, nhưng ai cũng cố ăn thật nhanh để chuẩn bị tiếp tục công việc.
Bà Mai kể rằng bữa cơm hôm ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng suốt cả cuộc đời bà vẫn nhớ rất rõ.
“Giữa chiến tranh, chỉ cần còn ngồi ăn với nhau sau một trận bom đã là điều quý giá lắm rồi.”
Nhiều năm sau, mỗi lần gặp lại đồng đội cũ, họ vẫn nhắc về nồi cơm nhỏ giữa Trường Sơn năm ấy như một ký ức không thể quên của tuổi trẻ thời hoa lửa.



