Người có công giúp đỡ cách mạng

Bữa Cơm Giữa Rừng (2)

Ký ức của một người lính trẻ về bữa cơm giản dị giữa rừng sâu trong những năm chiến tranh. Dù thiếu thốn đủ bề, tình đồng đội đã khiến những bữa ăn đơn sơ trở nên ấm áp và đáng nhớ.

Lai Châu10/03/2026Lại Thị Trang (Trường MN Trung Đồng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Vũ Đức Thành. Những năm chiến tranh, đơn vị tôi đóng quân trong một khu rừng rậm, nơi ban ngày nắng gắt còn ban đêm thì lạnh và ẩm.

Cuộc sống của người lính khi ấy rất thiếu thốn. Lương thực chủ yếu là gạo mang theo và đôi khi có thêm ít rau rừng hái được trên đường hành quân.

Một buổi trưa sau nhiều ngày di chuyển, đơn vị chúng tôi dừng lại bên một khoảng rừng có con suối nhỏ. Anh nuôi bắt đầu nấu cơm trong chiếc nồi nhôm đã sẫm màu vì khói.

Khói bếp bay lên giữa rừng khiến ai cũng thấy bụng cồn cào.

Anh Phúc, người bạn thân của tôi, vừa nhóm lửa vừa nói đùa:
“Chỉ cần có bát cơm nóng thế này là đủ sức đi tiếp rồi.”

Bữa cơm hôm đó rất đơn giản: cơm trắng, một ít muối vừng và vài cọng rau rừng luộc. Nhưng khi chúng tôi ngồi thành vòng tròn ăn cùng nhau, ai cũng cảm thấy ấm lòng.

Chúng tôi vừa ăn vừa kể chuyện quê nhà: người thì kể về cánh đồng lúa chín, người nhớ con sông trước làng, người lại nhắc đến mẹ đang chờ tin con.

Tiếng cười vang lên giữa khu rừng yên tĩnh.

Nhưng niềm vui ngắn ngủi ấy cũng trở thành kỷ niệm quý giá. Sau này đơn vị lại tiếp tục hành quân, mỗi người đi một hướng nhiệm vụ khác nhau.

Nhiều năm sau khi chiến tranh đã qua, tôi vẫn nhớ rõ bữa cơm đơn sơ giữa rừng hôm ấy.

Nó không phải là bữa ăn ngon nhất trong đời, nhưng lại là bữa ăn mà tôi nhớ nhất. Vì trong hoàn cảnh khắc nghiệt của một thời hoa lửa, chỉ cần ngồi bên nhau, chia sẻ từng bát cơm, chúng tôi đã có thêm sức mạnh để bước tiếp.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn