Người hoạt động cách mạng trước năm 1945

Bữa cơm giữa rừng

Câu chuyện kể về sự giản dị và gần gũi của Đại tướng Võ Nguyên Giáp với chiến sĩ trong những năm tháng kháng chiến. Qua một bữa cơm đạm bạc giữa rừng, hình ảnh vị tướng tài hiện lên không chỉ là người chỉ huy mà còn là người đồng đội luôn chia sẻ mọi gian khổ.

Thái Nguyên24/03/2026Hà Thanh Tùng (Xã Võ Nhai)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Lê Quang Huy, khi ấy là một chiến sĩ trẻ trong đơn vị hậu cần, có nhiệm vụ chuẩn bị lương thực cho bộ đội trong một chiến dịch lớn.

Một buổi trưa, sau nhiều ngày hành quân vất vả trong rừng sâu, đơn vị chúng tôi dừng chân nghỉ. Bữa cơm hôm đó rất đơn giản – chỉ có cơm nắm, muối vừng và ít rau rừng.

Chúng tôi đang chuẩn bị ăn thì bất ngờ thấy Võ Nguyên Giáp cùng một số cán bộ đi tới.

Tất cả vội đứng dậy chào. Tôi luống cuống không biết phải làm gì.

Đại tướng mỉm cười hiền hậu, ra hiệu:
“Các đồng chí cứ ngồi xuống ăn cơm.”

Một cán bộ định chuẩn bị phần ăn riêng cho Đại tướng, nhưng ông nhẹ nhàng xua tay:
“Không cần đâu. Các chiến sĩ ăn gì, tôi ăn nấy.”

Rồi ông ngồi xuống ngay bên cạnh chúng tôi, cầm lấy nắm cơm như mọi người.

Tôi nhớ rõ cảm giác lúc đó – vừa bất ngờ, vừa xúc động. Một vị Tổng Tư lệnh mà lại giản dị đến vậy.

Trong bữa ăn, Đại tướng hỏi han từng người:
“Các đồng chí hành quân có mệt không? Ăn uống có đủ không?”

Giọng ông ấm áp, gần gũi như một người thân trong gia đình.

Có một đồng chí trẻ ngại ngùng nói:
“Thưa Đại tướng, chúng tôi ăn thế này quen rồi ạ.”

Đại tướng gật đầu, ánh mắt trầm lại:
“Còn nhiều khó khăn, nhưng phải cố gắng giữ sức. Có sức thì mới đánh giặc tốt.”

Bữa cơm kết thúc nhanh chóng, nhưng dư âm thì còn mãi.

Trước khi rời đi, Đại tướng quay lại dặn:
“Các đồng chí cố gắng nhé. Tất cả vì thắng lợi chung.”

Nhiều năm sau, khi nhớ lại, tôi vẫn không quên hình ảnh vị tướng ngồi giữa chúng tôi, ăn bữa cơm giản dị giữa rừng.

Với tôi, đó không chỉ là một kỷ niệm.

Đó là bài học về sự khiêm nhường, về tình đồng chí – điều đã làm nên sức mạnh của cả một dân tộc trong những năm tháng gian khó.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn