“Bữa cơm giữa rừng mưa”
“Bữa cơm giữa rừng mưa”
Một cựu chiến binh từng làm hậu cần kể lại, đó là những ngày hành quân giữa rừng sâu Trường Sơn, mưa rừng đổ xuống không dứt. Mưa dầm dề ngày này qua ngày khác, đất nhão thành bùn, áo quần lúc nào cũng ướt sũng. Lương thực mang theo đã gần cạn, ai cũng mệt lả, đói nhưng vẫn phải gắng gượng đi tiếp.
Đến một buổi chiều, cả đơn vị dừng chân bên một triền dốc thấp. Kiểm lại, họ chỉ còn sót lại một ít gạo đã ướt nhão vì mưa. Có người đề nghị chia ra, mỗi người một nắm nhỏ — ít thôi nhưng còn hơn không.
Người nấu bếp hôm ấy là một anh lính quê miền Trung, dáng người gầy, ít nói. Anh không phản đối, cũng không đồng ý. Chỉ lặng lẽ gom tất cả số gạo lại, nhóm một bếp lửa nhỏ được che chắn kỹ càng, rồi đổ nước vào nấu thành một nồi cháo loãng.
Khi cháo chín, anh múc ra từng bát, chia đều cho mọi người. Mỗi người một bát nhỏ, nóng hổi giữa cái lạnh cắt da của rừng mưa. Ai cũng cầm bát cháo trên tay, vừa ăn vừa nhìn nhau, không ai nói gì lúc đầu.
Một lúc sau, có người hỏi:
“Sao không chia từ đầu, mỗi người một nắm cho chắc bụng?”
Anh lính bếp chỉ cười, giọng nhẹ như hơi khói:
“Ăn riêng thì no bụng… ăn chung thì ấm lòng.”
Câu nói ấy trôi đi giữa tiếng mưa rơi, nhưng không ai quên được.
Nhiều năm sau, khi đã trở về với cuộc sống bình thường, có người đã ăn đủ đầy hơn, ngon hơn gấp nhiều lần. Nhưng mỗi khi nhắc lại, họ vẫn nhớ rõ cái bữa cháo loãng giữa rừng năm ấy — không phải vì vị của nó, mà vì cái ấm lan ra từ bát cháo nhỏ, giúp họ vượt qua những ngày tưởng chừng không thể bước tiếp.
Có những bữa ăn không làm người ta no lâu… nhưng lại đủ để giữ nhau lại, giữa những lúc khó khăn nhất.



