Bữa cơm không bao giờ quên
Ông Lưu kể, thứ khiến ông nhớ nhất không phải là tiếng bom, mà là những bữa cơm dưới hầm.
“Cơm thì độn khoai, có khi chỉ có muối thôi. Nhưng tụi tui ăn chung, không ai để ai đói.”
Có một hôm, sau một trận càn lớn, lương thực gần như cạn kiệt. Một bà mẹ trong làng lặng lẽ chia phần cơm ít ỏi của mình cho mấy thanh niên du kích.
Bà chỉ nói:
“Tụi con còn sức mà giữ làng.”
Ba Lưu dừng lại một lúc rồi nói nhỏ:
“Chiến tranh, cái quý nhất không phải là cơm, mà là tình người.”


