BỮA CƠM KHÔNG CÒN TIẾNG BOM (1)
Bữa cơm yên bình hôm nay là thành quả của những năm tháng chiến tranh dữ dội đã lùi xa.
Có một thời, bữa cơm của ông Nguyễn Văn Huỳnh không diễn ra trong gian bếp quen thuộc. Nó có thể là nắm cơm vội trong hầm trú ẩn, là mẩu lương khô ăn giữa tiếng bom dội xuống mặt đất. Khi ấy, ăn chỉ để sống tiếp, chứ không phải để thưởng thức.
Ngày trở về, ngồi vào mâm cơm gia đình, ông mới thực sự cảm nhận được ý nghĩa của hai chữ “bình yên”. Không còn tiếng bom, không còn mệnh lệnh gấp gáp, chỉ còn tiếng bát đũa chạm nhẹ và tiếng nói cười của con cháu.
Mỗi bữa cơm yên ả là một chiến thắng. Ông ăn chậm, gắp từng miếng nhỏ, như để chắc chắn rằng khoảnh khắc này là thật. Những điều tưởng chừng rất bình thường ấy lại là ước mơ xa xỉ của một thời chiến tranh.
Bữa cơm không còn tiếng bom không chỉ là hình ảnh của hòa bình, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của cả một thế hệ.



