Bữa cơm không đủ người
Họ ngồi xuống như mọi lần.
Bát vẫn đủ.
Đũa vẫn đủ.
Chỉ có chỗ ngồi
là không.
Không ai nhắc.
Không ai hỏi.
Nhưng khi một người vô thức nhìn sang bên cạnh—
khoảng trống hiện ra.
Rõ hơn bất kỳ lời nào.
Họ ăn tiếp.
Nhưng không ai ăn như cũ.
Vì từ lúc đó,
bữa cơm không còn là bữa cơm.
Mà là ký ức đang diễn ra.



