“Bữa cơm nắm giữa rừng sâu”
Câu chuyện kể về một cậu bé liên lạc trong kháng chiến chống Mỹ, mang cơm nắm vượt rừng cho đơn vị. Một bữa cơm tưởng chừng bình thường lại trở thành ký ức không thể quên giữa bom đạn và tình đồng đội.
Ông Lê Văn Tám kể rằng khi tham gia kháng chiến, ông chỉ mới 15–16 tuổi. Nhiệm vụ của ông là làm liên lạc, đưa thư, chuyển lệnh giữa các đơn vị trong rừng Trường Sơn.
Mỗi ngày, ông thường mang theo vài nắm cơm muối vừng, gói trong lá chuối, buộc kỹ vào ba lô. Có hôm đi cả ngày không kịp ăn, chỉ uống nước suối cầm hơi.
Một lần, giữa chuyến đi dài, ông gặp một tổ bộ đội đang ẩn náu sau trận bom. Ai cũng mệt lả, áo quần lấm bùn đất.
Ông lấy trong ba lô ra nắm cơm cuối cùng, chia đều cho mọi người. Không ai nói gì nhiều, chỉ im lặng ăn trong rừng sâu, giữa tiếng chim và tiếng bom xa vọng lại.
Sau này, ông Tám nhớ lại:
“Lúc đó, bữa cơm nắm không ngon, nhưng lại là bữa cơm tôi không bao giờ quên. Vì ai cũng nghĩ phần mình nhỏ đi một chút để người khác được sống.”
Nhiều năm sau hòa bình, ông trở lại Trường Sơn. Con đường xưa đã khác, nhưng ký ức về bữa cơm nắm năm ấy vẫn còn nguyên vẹn.



