Bữa Cơm Nắm Trên Đường Ra Trận
Giữa những ngày hành quân gian khổ lên chiến trường Điện Biên, một nắm cơm nhỏ chia nhau bên sườn núi đã tiếp thêm sức mạnh cho những người lính trẻ. Đó là ký ức giản dị nhưng không thể nào quên của một thế hệ thời hoa lửa.
Đầu năm 1954, từng đoàn bộ đội nối dài trên những con đường rừng Tây Bắc để tiến về chiến dịch Điện Biên Phủ. Chiến sĩ Phạm Đức Cư khi ấy mới 21 tuổi. Anh cùng đồng đội hành quân suốt nhiều ngày liền qua núi cao, rừng sâu và những con dốc trơn trượt vì mưa phùn. Hành trang của mỗi người rất đơn sơ:
một bộ quần áo, chiếc bi đông nước và vài nắm cơm bọc lá chuối. Ban ngày mọi người trú dưới tán rừng tránh máy bay địch. Đêm xuống lại tiếp tục đi. Có những hôm đói cồn cào nhưng ai cũng nhường phần cơm ngon hơn cho đồng đội bị sốt hoặc kiệt sức. Ông Cư nhớ nhất một đêm lạnh buốt gần Đèo Pha Đin. Đơn vị dừng chân nghỉ tạm bên sườn núi. Một chiến sĩ trẻ mở gói cơm nắm cuối cùng nhưng cơm đã khô cứng vì đi đường dài. Không ai nói gì. Rồi từng người lặng lẽ bẻ đôi phần cơm của mình để chia cho nhau. Có người còn đùa: — “Ăn ít thôi để mai còn nhẹ người mà đánh thắng!” Cả tổ bật cười giữa màn sương lạnh. Tiếng cười giản dị ấy khiến ai cũng thấy ấm lòng hơn giữa núi rừng heo hút. Vài ngày sau, nhiều người trong nhóm đã bước vào trận đánh ác liệt ở Điện Biên Phủ. Có người trở về.
Có người mãi mãi nằm lại nơi chiến trường. Sau hòa bình, ông Phạm Đức Cư vẫn luôn nhắc về bữa cơm nắm năm ấy như một ký ức thiêng liêng nhất của đời lính. Ông nói: “Chúng tôi sống được đến ngày chiến thắng không chỉ nhờ ý chí… mà còn nhờ tình đồng đội sẻ chia từng miếng cơm giữa chiến trường.”



