BỮA CƠM NGÀY GẶP LẠI
Câu chuyện kể về cuộc gặp lại của những người đồng đội năm xưa trong một bữa cơm giản dị. Không còn khói lửa, chỉ còn mái tóc bạc và những ký ức chưa từng phai.
kể rằng, sau bao năm, điều làm người ta xúc động nhất không phải là những chuyện đã qua.
Mà là ngày còn có thể ngồi lại với nhau.
Buổi gặp hôm ấy diễn ra trong một căn nhà nhỏ. Không băng rôn. Không nghi lễ. Chỉ một mâm cơm đơn sơ: bát canh rau, đĩa cá kho, ít thịt rang.
Người đến trước lo nhóm bếp.
Người đến sau xách theo túi quà quê.
Khi cửa mở, họ nhìn nhau vài giây thật lâu.
Rồi cười.
Không ai gọi chức danh.
Chỉ gọi tên.
“Ông vẫn thế.”
“Bà vẫn khỏe chứ?”
Có người tóc đã bạc trắng. Có người bước đi chậm hơn xưa. Nhưng ánh mắt khi nhìn nhau vẫn như ngày nào.
Họ không nhắc nhiều đến gian khổ.
Chỉ hỏi:
“Dạo này chân còn đau không?”
“Con cháu học hành thế nào?”
“Vợ ông mất đã lâu chưa?”
Câu chuyện xoay quanh đời sống thường ngày. Ruộng vườn. Sức khỏe. Những buổi sáng tập thể dục ven hồ.
Có lúc cả mâm cơm lặng đi khi nhắc đến một người không còn nữa.
Không ai khóc.
Chỉ nâng chén trà.
Nhân chứng nói nhỏ:
“Ngày ấy chúng tôi sống vì nhau. Giờ già rồi, vẫn nghĩ cho nhau trước.”
Sau bữa cơm, họ ngồi ngoài hiên. Gió chiều thổi nhẹ. Không còn tiếng gọi tập hợp, không còn nhịp hành quân.
Chỉ có tiếng chim về tổ.
Một người đứng dậy trước khi ra về, quay lại nói:
“Sang năm còn gặp lại nhé.”
Câu nói nghe giản dị.
Nhưng ai cũng hiểu, mỗi lần gặp là một lần quý giá.
Hoa lửa của thời trẻ có thể đã lùi xa.
Nhưng tình đồng chí thì không.
Nó không cần ồn ào.
Không cần chứng minh.
Chỉ cần còn nhớ nhau,
còn tìm đến nhau,
còn ngồi chung một mâm cơm.
Thế là đủ.



