Bữa cơm ngày giải phóng
Ngày quê hương được giải phóng, bà ngoại của Minh gom hết gạo còn lại trong hũ, nấu một nồi cơm trắng. Lần đầu tiên sau nhiều năm, cả nhà được ăn cơm no mà không phải trộn khoai.
Bà ngoại múc cơm, đặt lên bàn thờ, thắp nhang cho ông và các con đã hy sinh. Bà nói: “Hôm nay hòa bình rồi. Mấy người về ăn cơm với tôi.”
Minh nhìn bà, thấy đôi tay run run, mắt đỏ hoe. Trong bữa cơm, không ai nói nhiều. Mọi người vừa ăn vừa khóc. Đó là nước mắt của vui mừng, của mất mát, của biết ơn.
Bữa cơm ấy không chỉ là cơm trắng, mà là thành quả của bao năm kháng chiến, của máu xương biết bao người. Với Minh, bữa cơm ngày giải phóng trở thành ký ức thiêng liêng nhất đời.



