Bữa cơm ngày giỗ anh
Một người em gái kể về ngày giỗ anh trai là liệt sĩ và chiếc bát sứt miệng mà mẹ bà vẫn đặt lên mâm cơm suốt bao năm.
Anh trai bà Hạnh hy sinh khi tuổi đời còn rất trẻ. Ngày nhận tin, mẹ bà không khóc thành tiếng. Bà chỉ lặng lẽ ngồi bên bậc cửa, mắt nhìn ra con đường làng, như vẫn chờ anh trở về.
Từ năm ấy, cứ đến ngày giỗ anh, mẹ lại bới một bát cơm đầy, đặt thêm đôi đũa tre và chiếc bát sứt miệng anh từng dùng thuở nhỏ. Nhà nghèo, mâm cơm chỉ có đĩa rau luộc, bát canh và chút cá kho, nhưng mẹ sửa soạn rất cẩn thận, như thể anh vẫn còn đâu đây.
Có lần bà Hạnh hỏi: Mẹ ơi, anh mất lâu rồi, sao mẹ vẫn bày đủ như vậy?
Mẹ bà chậm rãi đáp: Vì trong lòng mẹ, anh con chưa bao giờ vắng mặt. Con đi vì đất nước, nhưng vẫn là con của mẹ.
Câu nói ấy theo bà Hạnh suốt cuộc đời. Bà hiểu rằng chiến tranh không chỉ là mất mát ngoài chiến trường, mà còn là nỗi nhớ âm thầm trong những ngôi nhà bình dị. Và đôi khi, một chiếc bát cũ trên mâm cơm ngày giỗ cũng đủ kể lại cả một thời hoa lửa.



