Bữa Cơm Nghĩa Tình
Ở Nhơn Hòa Lập, có những điều tưởng chừng rất giản đơn nhưng lại giữ cho lòng người gắn bó với nhau qua bao mùa nắng mưa, và một trong những điều ấy chính là bữa cơm nghĩa tình. Bữa cơm không phải lúc nào cũng đầy đủ sơn hào hải vị, đôi khi chỉ là nồi cá kho bên bếp lửa, đĩa rau hái ngoài vườn, chén nước mắm mặn mòi, nhưng lại chứa đựng trong đó cả một phần hồn quê, cả sự đùm bọc mà người ta dành cho nhau như người trong một nhà. Từ những năm tháng chiến tranh cho đến khi hòa bình trở lại, bữa cơm ấy vẫn hiện diện, chỉ thay đổi hình thức chứ không thay đổi tình người. Ngày trước, giữa những đêm trực chiến hay sau những chuyến xuồng không sáng đèn trở về từ rừng tràm, người dân trong xóm lại lặng lẽ góp gạo, góp cá, góp chút rau vườn để nấu chung một bữa ăn cho những người vừa đi qua hiểm nguy. Không ai tính toán thiệt hơn, cũng không ai gọi đó là sự hy sinh lớn lao, họ chỉ nói đơn giản rằng “có gì ăn nấy, miễn là còn ngồi được với nhau sau một ngày bình an”. Có những bữa cơm được nấu vội bên bờ kinh, khói bếp hòa vào sương đêm, ánh đèn dầu leo lét phản chiếu lên gương mặt lấm lem bùn đất nhưng ánh mắt thì vẫn ấm. Người đi giao liên vừa về tới đã được dúi vào tay chén cơm nóng, người gác bến thay ca cũng kịp ngồi xuống ăn vài miếng rồi lại vội đi, nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, họ thấy mình không đơn độc giữa vùng đất nhiều gian khó. Bữa cơm khi ấy không chỉ để no bụng, mà còn là lời nhắc rằng phía sau mỗi nhiệm vụ, mỗi chuyến đi, mỗi đêm không ngủ, luôn có một cộng đồng đang chờ nhau, giữ nhau, và sống vì nhau. Rồi chiến tranh qua đi, bữa cơm nghĩa tình ở Nhơn Hòa Lập vẫn tiếp tục theo một cách bình yên hơn. Không còn tiếng trống báo động, không còn những chuyến xuồng gấp gáp trong đêm, nhưng lại có những buổi họp xóm, những ngày làm đường, đắp đê, dựng nhà, nơi người ta lại cùng nhau nấu một nồi cơm lớn, góp từng món quê mộc mạc để ăn chung sau một ngày lao động. Người già ngồi kể chuyện xưa bên mâm cơm, trẻ nhỏ chạy quanh sân, còn người lớn thì vừa ăn vừa bàn chuyện mùa màng, chuyện học hành, chuyện dựng xây quê hương. Trong cái giản dị ấy, tình nghĩa làng xóm lại được nối dài, không bị đứt quãng bởi thời gian. Có những người đi xa trở về, chỉ cần ngồi xuống bên mâm cơm quê là đã thấy như mình chưa từng rời khỏi nơi này, bởi hương vị quen thuộc ấy không chỉ nằm trong món ăn mà còn nằm trong ký ức của những ngày đã cùng nhau vượt qua gian khó. Bữa cơm nghĩa tình vì thế không chỉ là một thói quen sinh hoạt, mà là một sợi dây vô hình gắn kết con người Nhơn Hòa Lập từ quá khứ đến hiện tại, từ những năm tháng khói lửa đến những ngày bình yên. Nó nhắc rằng dù cuộc sống có đổi thay, dù nhà cửa có khang trang hơn, đường sá có rộng mở hơn, thì điều giữ lại sâu nhất trong lòng người vẫn là cách họ đối xử với nhau khi cùng ngồi chung một mâm cơm, sẻ chia từ những điều nhỏ nhất để tạo nên một tình quê không bao giờ phai nhạt./.



