Bữa cơm nguội bên cabin xe
Điều khiến ông nhớ nhất về Trường Sơn không phải tiếng bom mà là những bữa ăn vội.
Ông kể có chuyến đi kéo dài nhiều ngày.
Anh em lái xe ăn ngay bên cabin.
Cơm nắm mang từ đơn vị.
Có hôm ăn với muối vừng.
Có hôm chỉ có lương khô.
Một lần trời mưa lớn.
Đoàn xe dừng dưới tán rừng.
Mọi người lấy cơm ra ăn.
Một chiến sĩ trẻ mở túi thì nắm cơm đã ướt mềm.
Cậu cười:
“Hôm nay đổi món cháo nắm.”
Cả tổ phá lên cười.
Một anh lớn tuổi hơn liền chia phần lương khô của mình sang.
Ông Thạc nói chiến tranh thiếu thốn đủ điều, nhưng chưa bao giờ đồng đội để nhau đói.
Giữa Trường Sơn, một miếng lương khô chia đôi cũng đủ làm người ta nhớ cả đời.



