Bữa cơm nguội giữa chiến trường Saravane
Từ năm 1972 đến năm 1976, tôi chiến đấu trên chiến trường nước bạn Lào. Đơn vị hành quân qua nhiều địa danh hiểm trở, trong đó có đèo Đá Tre Mèo, rồi được giao nhiệm vụ chốt giữ và bảo vệ thị xã Saravane.
Chiến trường khi ấy vô cùng ác liệt. Ban ngày và ban đêm đều có bom đạn, những cuộc tiến công qua lại diễn ra liên tục. Người lính phải sống trong hầm hào nhiều hơn trên mặt đất.
Nhưng điều tôi nhớ nhất lại là những bữa ăn.
Mỗi ngày, khoảng một giờ sáng, đơn vị phải dậy nấu cơm. Cơm chín được nắm thành từng vắt, bỏ vào túi ni lông rồi mỗi người mang theo bên mình. Đến trưa hôm sau, giữa lúc hành quân hoặc đang làm nhiệm vụ, chúng tôi mới tranh thủ ăn.
Có hôm đang đi thì gặp địch, phải lao ngay xuống hầm hoặc tản ra chiến đấu. Có người đánh rơi luôn phần cơm của mình.
Mất phần cơm ấy cũng đồng nghĩa với việc phải nhịn đói cho đến ngày hôm sau.
Đó là những bữa cơm nguội không có thức ăn ngon, nhưng lại nuôi dưỡng ý chí của cả một thế hệ người lính.



