"Bữa cơm tất niên" trên cao điểm 1062
Bác muốn kể là về sự khốc liệt và tình đồng chí keo sơn. Đó là những ngày cuối năm, khi miền Bắc đang chuẩn bị đón Tết, thì ở cao điểm 1062, tụi bác đang phải đối mặt với những đợt tấn công điên cuồng của địch để giữ vững bàn đạp cho chiến dịch Xuân - Hè.
Lương thực cạn kiệt, mỗi chiến sĩ chỉ được chia nửa ca nước và một nắm cơm nhỏ mỗi ngày. Đêm giao thừa, bác cùng ba người đồng đội khác ngồi trong căn hầm chữ A chật chội, xung quanh là tiếng pháo nổ khô khốc thay cho tiếng pháo hoa. Anh đội trưởng lấy ra một bao thuốc lá Điện Biên còn sót lại duy nhất, chia cho mỗi người một điếu. Chúng bác không ai nói với ai lời nào, chỉ nhìn nhau qua làn khói thuốc mỏng manh dưới ánh đèn dầu lạc tù mù. Bất ngờ, một cậu lính trẻ nhất đoàn, quê ở Thái Bình, sụt sịt bảo: "Ước gì bây giờ được ngửi mùi bánh chưng của mẹ".
Để xua đi nỗi nhớ nhà, anh đội trưởng bắt nhịp hát bài "Bài ca hy vọng". Giữa tiếng đại bác gầm rú ngoài kia, tiếng hát của bốn người lính trong lòng đất vang lên trầm hùng, át cả tiếng bom. Đó là một "bữa tiệc" tinh thần đặc biệt nhất trong đời bác. Sáng hôm sau, trận đánh nổ ra, cậu lính trẻ hôm qua còn nhắc về bánh chưng đã dũng cảm ôm bộc phá lao lên để phá rào chắn cho đồng đội tiến lên. Cậu ấy đã ngã xuống khi mùa xuân chỉ mới vừa chạm ngõ rừng già. Sự hy sinh đó không hề bi lụy, vì trước khi nhắm mắt, cậu ấy vẫn mỉm cười. Nụ cười ấy rực cháy như một đốm lửa nhỏ, sưởi ấm cho tất cả những người còn lại để tiếp tục chiến đấu cho đến ngày toàn thắng. Với bác, đó chính là vẻ đẹp thực sự của "Những câu chuyện hoa lửa" – những con người bình thường trở nên phi thường khi đứng trước vận mệnh của dân tộc.



