Bữa cơm thiếu một người Hậu chiến Việt Nam
Bà Phan Thị Mùi vẫn dọn đủ bát đũa mỗi bữa, dù trong nhà chỉ còn ba người.
Chiếc bát thứ tư đặt ở góc, không ai dùng.
“Để đó,” bà nói.
Con trai bà mất trong chiến tranh. Có giấy báo tử, có nơi chôn cất. Nhưng bà chưa bao giờ bỏ chiếc bát ấy.
“Ăn thiếu quen rồi,” con dâu nói.
Bà lắc đầu: “Không thiếu.”
Mỗi bữa, bà vẫn xới một phần cơm, đặt vào bát đó. Không nhiều, không ít.
Một lần, có khách đến. Thấy chiếc bát, họ hỏi:
“Có thêm người nữa à?”
Không ai trả lời.
Không khí chùng xuống.
Khách hiểu ra, và không hỏi thêm.
Nhiều năm trôi qua, thói quen ấy không thay đổi.
Cháu nội lớn lên, hỏi:
“Sao bác không ăn?”
Bà nhìn chiếc bát, rồi nhìn đứa trẻ.
“Vì bác đi xa,” bà nói.
“Xa bao lâu ạ?”
Bà im lặng.
“Lâu lắm.”
Một ngày, có người đề nghị:
“Hay là bỏ đi, để nhẹ lòng hơn.”
Bà lắc đầu.
“Bỏ đi thì như chưa từng có nó,” bà nói.
Chiếc bát vẫn ở đó.
Không ai chạm vào.
Nhưng chưa bao giờ là vô nghĩa.



