Bữa cơm thời bom đạn
"U u u..." Tiếng còi báo động xé toạc màn đêm tĩnh lặng, nhưng trong căn hầm bán âm dưới lòng đất, gia đình nhỏ vẫn quây quần bên nhau. Bữa cơm thời chiến chẳng có thịt cá thịt đầy mâm, chỉ có rổ khoai lang luộc vội, bát canh rau tập tàng hái ven rào và đĩa muối vừng rang mặn chát. Vậy mà tiếng nói cười vẫn vang lên râm ran, xua đi cái không khí ngột ngạt và nỗi sợ hãi đang bủa vây bên ngoài.
Người cha nhường củ khoai to nhất cho đứa con nhỏ, người mẹ lặng lẽ và nốt bát cơm độn sắn còn dang dở. Bữa cơm ấy tuy nghèo nàn về vật chất nhưng lại chan chứa một thứ tình cảm thiêng liêng vô giá: Tình cảm gia đình và niềm tin bất diệt vào ngày mai tươi sáng. Tiếng bom gầm rú trên cao như cố tình thị uy, nhưng dưới lòng đất sâu, mâm cơm nhỏ vẫn thắp lên ngọn lửa ấm áp, nuôi dưỡng những mầm xanh lớn lên giữa mưa bom bão đạn, kiên cường và đầy sức sống.



